Nguồn: TruyenYY
Sau khi thuận lợi đi ra từ Vạn Xà Hạp, toàn bộ xa đội đều mừng như điên, cảm thụ được cảm giác sống sót sau tai nạn thật tuyệt. Bầu không khí căng thẳng lúc trước đã hoàn toàn biến mất, mọi người đều xôn xao thảo luận tình hình lúc trước, về vị cường giả thần bí với thực lực kh*ng b* kia. Đối với bọn hắn mà nói thì đó là một sự rung động tương đối lớn.
"Ha ha! Vừa rồi tên tạp mao xà Hạ Mãng kia chạy trốn đúng là có bộ dáng của con rắn ngu xuẩn nha! Thực đã nghiền, mặc dù thiếu chút nữa bị giết, bất quá có thể nhìn thấy Yêu Xà Hạ Mãng hung danh hiển hách có bộ dáng chật vật như vậy, cũng là đáng giá!"
"Đó cũng vì thực lực vị tiền bố kia cường hãn! Theo lời Hạ Mãng kia nói, vị tiền bối kia hẳn là một vị Luyện Dược Sư. Ta suy đoán rằng ít nhất cũng đã là một vị Lục phẩm Luyện Dược Sư, bằng không rất khó có thể bằng vào lực lượng linh hồn lập tức đem mãng xà kinh sợ thối lui."
"Chậc! Chậc! Lục phẩm Luyện Dược Sư sao! Ta nhớ Hàn gia chúng ta cũng có một vị thủ tịch Luyện Dược Sư nhưng bất quá mới là Ngũ phẩm thôi. Vậy mà gia chủ lúc nhìn thấy hắn đều rất là khách khí a!"
"Đúng vậy! Chúng ta lần này coi như may mắn, bất quá đáng tiếc chính là không biết mặt vị tiền bối kia. Lục phẩm Luyện Dược Sư a! Mặc dù nhìn khắp Thiên Bắc Thành cũng là tồn tại đứng đầu!"
"Đừng có nằm mơ! Cao nhân tự nhiên có ngạo khí. Có thể thuận tay cứu giúp thì đám người chúng ta phải dập đầu cảm tạ rồi."
Tiêu Viêm ngồi bên trong thùng xe, nghe được bên ngoài từng đợt thanh âm nói chuyện náo nhiệt như vậy, không khỏi cười khổ một tiếng, hoàn toàn không có ý lộ diện.
Khi Tiêu Viêm đang thầm than thở thì màn xe đột nhiên bị người vén lên. Hàn Trùng tiến tới với vẻ mặt tươi cười, tùy tiện đưa cho Tiêu Viêm một túi nước, cười nói: "Không bị kinh động gì đó chứ?"
Tiêu Viêm tiếp nhận túi nước, uống một ngụm, mỉm cười gật đầu, nhẹ giọng nói: "Không việc gì cả mà!!"
"Ai! Vừa nãy chúng ta thực gặp may a, gặp một vị tiền bối hỗ trợ, nếu không sợ rằng tính mạng đều nằm lại ở Vạn Xà Hạp kia!"
Hàn Trùng cũng đặt mông xuống, ngồi ở bên trong trong thùng xe, vẻ mặt may mắn nói: "Lại nói tính tình vị tiền bối kia cũng thực sự không tồi nha. Bình thường nếu không có quen biết thì cũng rất ít khi xen vào việc của người khác."
Tiêu Viêm cười cười. Trước mặt Hàn Trùng tựa hồ vừa rồi ở trong hạp cốc, gặp một cái kinh hãi không nhỏ, hiện tại liền một hơi phun ra, đối với vị tiền bối thần bí kia ca ngợi liên miên không dứt. Tiêu Viêm cũng chỉ ngồi đó, sắc mặt cổ quái gật đầu.
Sau tầm mười phút kích động, Hàn Trùng rốt cuộc vẫn muốn tiếp tục, hướng phía Tiêu Viêm cười hắc hắc, nói: "Hôm nay, đi qua Vạn Xà Hạp cơ bản là một đường bình thản. Tuy nói đường ở đây có một ít sơn tặc nhưng đối với chúng ta mà nói thật ra không có uy h**p gì. Vốn lúc này cũng không muốn tiếp tục qua Vạn Xà Hạp nhưng bão cát ở đại mạc đã làm trệch phương hướng. Nếu quay trở lại thì phải cần một thời gian khá lâu, cho nên chỉ có thể kiên trì như vậy một lần."