Nguồn: TruyenYY
Trên con đường đi qua đại mạc hoang vắng, bão cát xảy ra liên miên, những tiếng ô ô không ngừng vang lên từ phía chân trời, cuối cùng mang theo một luồn bão cát bay về phía xa xa.
Ở cuối con đường, dần dần cũng xuất hiện một ít điểm đen, một lúc sau, điểm đen dần dần đến gần, hóa ra là một chi xa đội, xung quanh xa đội hơn trăm hộ vệ sắc mặt lãnh khốc đang nghiêm túc bảo hộ, ánh mắt cảnh giác không ngừng đảo qua bốn phía xung quanh, bàn tay thì nắm thật chặt vũ khí sau lưng.
Nơi của đại mạc đã gần tiếp cận gần sát với Trung Châu Bắc vực, cho nên ngẫu nhiên cũng gặp một hai thân ảnh, bất quá cũng rất mơ hồ, trong nháy mắt liền không thấy gì nữa, mà trên lộ tuyến chỉ có tiếng vó ngựa thôi, ngẫu nhiên có vài tiếng ưng gáy vang lên trên bầu trời.
Trong thùng xe rất xóc, Tiêu Viêm đang ngồi dựa lưng vào cửa sổ, mắt nhìn vào mấy Hàn gia hộ vệ sắc mặt đang ngưng trọng ở bên ngoài, hôm nay cũng giống như lúc bình thường trước đó… Nhưng bầu không khí lại hoàn toàn bất đồng, thậm chí ngay cả Quỷ Đầu thường xuyên nói chuyện phiếm, thì lúc này cũng đóng chặt miệng, tay nắm chặt vũ khí, rồi nhanh chóng thả lỏng, hiển nhiên trong lòng đang rất khẩn trương.
Xem ra hung danh Yêu Xà Hạ Mãng ở nơi đây cũng không nhỏ a, cư nhiên còn có thể làm cho người ta khẩn trương đến như vậy.
Đem vẻ mặt của mọi người thu vào trong mắt, Tiêu Viêm thấp giọng lẩm bẩm nói. Trầm ngâm một lúc, Tiêu Viêm cũng chỉ lắc đầu, sau đó khoanh chân ngồi xuồng, bế mắt dưỡng thần.
Cả chiếc xe xóc nảy kéo dài chừng hai giờ, rốt cục cũng đình chỉ trong giây lát, mà giờ phút này Tiêu Viêm đang ngồi trong thùng xe cũng đột nhiên mở mắt ra, ánh mắt nhìn xuyên qua khe hở, vừa vặn có thể nhìn thấy phía trước đoàn xe không xa là một ngọn núi hiểm trở, như đột ngột từ dưới đất mọc lên vậy, ở chính giữa ngọn núi tự nhiên sinh ra một cái khe, cái khe rộng chừng vài chục trượng, nhìn qua giống như một cái vực sâu.
Vào thời điểm chiếc xe dừng lại, Tiêu Viêm có thể cảm giác được, nhất thời tim của tất cả mọi người đập nhanh hơn một ít, xem ra đây chính là Vạn Xà Hạp…
"Mọi người cẩn thận, chúng ta đã đi vào khu vực Vạn Xà Hạp rồi. Quỷ Đầu, dẫn người rải phấn đuổi rắn ven đường, nơi này là cơ sở ngầm của Hạ Mãng, chỉ cần không quấy nhiễu chúng nó, chúng ta sẽ thuận lợi thông qua, mặt khác cho dù bị phát hiện, nếu không có mệnh lệnh, thì không được ra tay, người nào trái lệnh, xử theo tộc quy!" Khi Tiêu Viêm đang trầm ngâm, bên ngoài chiếc xe đột nhiên vang lên tiếng quát của Hàn Trùng "Dạ!"
Tiếng hét của Hàn Trùng vừa hạ xuống lại hét lên một tiếng.
"Đi!"
Hàn Trùng sắc mặt ngưng trọng gật gật đầu, chợt vung tay lên, trầm giọng nói. Sau khi Hàn Trùng phân phó xong, xa đội lại một lần nữa khởi động, sau đó chậm rãi tiến về phía trong con núi hiểm trở.
Tiêu Viêm huynh đệ, nếu lúc đó thật sự xảy ra tình huống gì ngoài ý muốn, kính nhờ ngươi một việc, tận lực mang tiểu thư đi. Tiêu Viêm đang dựa lưng vào cửa xe, đột nhiên một đạo thanh âm từ cái đầu đang cúi ngoài cửa xe vang lên, hắn không khỏi sửng sốt, vừa nghiêng đầu nhìn, hóa ra là Hàn Trùng. Có lẽ không có việc gì đâu, Hạ Mãng chỉ muốn một ít lộ phí, đến lúc đó cho hắn một ít, là có thể giải quyết được.