Nguồn: TruyenYY
Bóng đêm dần dần bao phủ đại mạc, xa xa phía chân trời, mặt trăng như chiếc khay bạc treo lên trên thiên không, ánh trăng nhàn nhạt và lạnh lẽo lan toả khắp nơi nghiêng nghiêng chiếu xuống đại địa…
Trong đại mạc hoang vắng, ít có hơi người, nhưng mà ở trên núi kia, lại lộ ra không ít ánh lửa cùng những tiếng ồn ào, âm thanh lan ra đem cái lạnh lẽo xung quanh xua tan đi bớt.
Trong doanh địa trên gò núi, có nhiều đống lửa lớn nhỏ đang bùng cháy, ánh lửa bốc lên cao cao, đem chiếu cả doanh địa sáng bừng lên trông thấy sự vật cực kỳ rõ ràng, mà ở bên cạnh mỗi đống lửa đều xúm quanh lại không ít người, trong tay cầm túi rượu, cười to một tiếng, rồi dùng sức cụng vào nhau, trong đó có những tiếng càu nhàu xen lẫn những tiếng tán thưởng, rồi tất cả đồng loạt uống vào.
Tiêu Viêm cũng ngồi bên cạnh đống lửa, mỉm cười nhìn những đại hán uống rượi đến đỏ bừng cả mặt, loại không khí này hắn rất ít khi trải qua.
Tiêu Viêm huynh đệ, cầm lấy uống vài hớp cho ấm thân thể đi, hiện giờ trên đại mạc rất lạnh. Tiêu Viêm đang khuấy khuấy đống lửa thì đột nhiên một tiếng cười vang lên, rồi một túi rượu bay về phía hắn, hắn duỗi tay ra đem bắt lấy túi rượu sau đó ngẩng đầu nhìn một thân toàn mùi rượu là Hàn Trùng, gật đầu cười: "Đa tạ Hàn đại ca!"
Nói xong hắn cũng giơ túi rượu lên, hung hăng uống hai ngụm, một cảm giác nóng rực từ trong bụng xông lên, làm cho sắc mặt hắn trở nên hồng nhuận.
"Ha ha, Tiêu Viêm tiểu tử, rất khá, còn có mấy phần khí khái nam nhi." Nhìn thấy Tiêu Viêm một ngụm uống hết nửa túi Liệt Tửu, những Hàn gia hộ vệ ở xung quanh không khỏi cười lên một tiếng tán thưởng.
Tiêu Viêm hướng về phía bọn họ cười cười, đang muốn nói chuyện thì lều trại trong doanh địa bỗng nhiên bị mở ra, xuất hiện trong tầm mắt là một hình dáng vô cùng mê người lộ ra dưới ánh trăng, đó chính là Hàn Tuyết.
Hàn Tuyết lúc này có vẻ như vừa tắm qua, cho nên mái tóc mềm mại còn mang theo một chút xơ rối, nhìn qua càng làm cho nàng giống với một nữ nhân quyến rũ, những Hàn gia hộ vệ còn ít tuổi không khỏi cảm thấy tim đập loạn cả lên.
Đi ra khỏi lều trại, Hàn Tuyết liếc mắt nhìn một cái rồi ngồi xuống bên cạnh đống lửa cách đám người Tiêu Viêm không xa, nàng rút chủy thủ ra cắt một lát thịt nướng từ trên giá sau đó chậm rãi đưa vào trong miệng, nàng ăn uống rất ưu nhã, xung quanh nàng đám người có cảm giác như cắn phải một miếng không khí, nhìn thấy có vẻ không hợp nhau, nhưng lại không thể không nói Hàn Tuyết lúc này quả là xinh đẹp động lòng người.
Tại lúc sau Hàn Tuyết đi ra, thanh âm của đám người Hàn Trùng không tự chủ cũng giảm xuống đi một ít, đem mấy món ăn nuốt vào trong bụng.