Nguồn: TruyenYY
Tiêu Viêm đi trên xe ngựa, trải qua một ngày đường thống khổ vì xóc nảy, rốt cục sự cố gắng cũng đã làm cho cơ thể vốn trống rỗng xuất hiện một luồng đấu khí. Mặc dù tia đấu khí này vẫn như trước rất là suy nhược, nhưng ít ra có thể giúp hắn chống đỡ tùy ý lấy ra đồ vật bất kỳ từ trong nạp giới. Ngoài ra, qua một ngày điều dưỡng thật cẩn thận ở bên trong, thương thế Tiêu Viêm tuy nói là không có tiến triển gì quá lớn, nhưng cũng đã có thể bước xuống xe đi đường, mà không cần tiếp tục nằm ở trên xe như một xác chết.
Từ trên xe đứng dậy, Tiêu Viêm nhẹ nhàng xoay xoay cánh tay, trong lúc mơ hồ truyền đến cảm giác đau đớn âm ỉ, làm cho hắn bất đắc dĩ cười khổ một tiếng. Hiện giờ chính là thời điểm suy yếu nhất từ xưa đến nay của hắn. Đương nhiên, thân thể Tiêu Viêm mặc dù đang suy yếu, nhưng đối với những kẻ trong tâm có quỷ mà nói chỉ sợ cũng khó có thể kiếm chác được gì. Chưa nhắc tới Địa Yêu Khôi đang giấu ở trong nạp giới, mặc dù vẻ ngoài Tiêu Viêm như không chịu nổi một kích, dù sao hắn vừa là một Đấu giả, vừa là một Luyện Dược Sư phẩm cấp không thấp, linh hồn lực lượng của Tiêu Viêm so với một ít Đấu Tông cường giả khác không hề kém cỏi chút nào.
Mặc dù không thể nói là Tiêu Viêm chỉ cần sử dụng lực lượng linh hồn đã chống được cường giả cấp bậc Đấu Tông, nhưng ít ra, nếu thật sự dùng hết sức bình sinh thì đa số Đấu Hoàng cường giả cũng không thể nhặt được chút tiện nghi nào trong tay Tiêu Viêm.
Có con bài chưa lật này, lo lắng trong lòng Tiêu Viêm cũng chỉ thoáng qua một chút, khẽ chà xát hai bàn tay vào khuôn mặt rồi sau đó giở màn xe lên.
Màn xe vừa bị xốc lên, liền đập vào mắt khung cảnh phía trước mặt vì hai bên chiếc xe bị vải mui xe che lấp. Trước xe, một ma thú màu sắc ngăm đen, giống như loài trâu rừng nhưng trên đầu có hai sừng vô cùng bén nhọn kéo xe, hai bên chiếc xe có khá đông người cưỡi ngựa, những người này phần lớn cánh tay để trần, thân mặc vẻn vẹn một chiếc áo da thô ráp, nhìn qua thấy lộ ra cảm giác bưu hãn, sau lưng bọn hắn hiện ra ánh sáng lạnh lẽo của vũ khí dưới ánh mặt trời chiếu sáng lóe ra những mũi nhọn sáng bóng,
"Ơ hay, tiểu tử này còn thật sự sống sót được sao? Ha ha, Tằng Ngưu, cuối cùng ngươi cũng có một lần bại trong tay lão tử ta rồi?"
Tại lúc rèm xe Tiêu Viêm vén lên, phần đông ánh mắt cũng lập tức bắn qua từ hai bên chiếc xe ngựa, lập tức tất cả đều bị sửng sốt, chợt một đạo tiếng cười to sung sướng từ một gã đại hán cách đó không xa truyền ra.
Hình thể đại hán này có vẻ cường tráng, trên cánh tay trần che kín các loại vết thương, một thanh quỷ đầu đại đao đeo phía sau lưng chiếu ra từng tia hàn ý thấp thoáng còn lộ ra một ít huyết tích.
"Móa nó, thật sự là gặp quỷ rồi a, trọng thương nặng như vậy vẫn còn sống sót, tiểu tử này thật đúng là sống dai mà." Đại hán cười to, một gã nam tử khuôn mặt gầy gò, nhất thời bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó trừng mắt nhìn người trước một cái, tức giận: "GR...À..OOOO!!! Cái rắm a, một điểm nhỏ tiền đó lão tử cũng không cần, bất quá thắng chút tiền ấy còn chưa đủ ngươi ở trong thuyền hoa kia động vài cái trên bụng mấy con quỷ nhỏ trắng trẻo."