Nguồn: TruyenYY
Nơi này là một vùng sa mạc rộng lớn chỉ có một màu vàng đỏ, từng cơn cuồng phong cuốn theo vô số hạt cát quét ngang qua sa mạc, tiếng gió rít gào như như tiếng khóc than, trong mơ hồ lộ ra từng tia âm lãnh, phóng hết tầm mắt chỉ thấy một vùng hoang vắng, không một bóng người, chỉ có bão cát vô tận và tiếng gió khóc than.
Cuồng phong quét qua một mảnh cỏ dại màu vàng nhạt trong sa mạc, đám cỏ ngã rạp xuống, trong mơ hồ, dường như có một bóng người bên trong bụi cỏ, toàn thân một màu đen.
Quần áo người đó đã trở nên rách nát, máu tươi khắp người, hô hấp nơi chóp mũi cực kì mỏng manh, nếu không có chút chuyển động phập phồng nơi lồng ngực, e rằng ai cũng cho đó là một cỗ thi thể của một khách bộ hành trong sa mạc. Nguồn: htts://webtruyenchu.com
Khối thân thể đầy máu tươi sau một hồi nằm lặng yên, bỗng run rẩy nhè nhẹ, xoay người trở lại.
Đôi mắt nhắm nghiền của người đó he hé mở ra, nghe thấy tiếng gió rít gào vang vọng, trên miệng xuất hiện một nụ cười khổ, cái "Không gian trùng động" chết tiệt kia, không biết cuối cùng là truyền tống hắn đến địa phương quỷ quái nào nữa?
Bóng người mơ hồ đó đúng là Tiêu Viêm từ trong "Không gian trùng động" xông ra, lúc hắn phóng về phía lối ra, vẫn không thành công đến được nơi cần đến mà lại không gian chi lực màu bạc cuồng bạo hung hăng ngược đãi một lúc lâu, sau đó xem hắn chẳng khác gì đồ phế thải, ném hắn ra tại chỗ này.
Bởi thân thể bị không gian chi lực hung hăng ngược đãi một trận, nên giờ phút này trong cơ thể Tiêu Viêm đã bị nội thương nghiêm trọng, thậm chí đến chút khí lực để đứng lên cũng không có, từ lúc hắn bị ném ra cho đến hiện tại đã là một ngày thời gian, hắn nằm im chẳng khác nào một thi thể, ở bên trong bụi cỏ chậm rãi hấp thu năng lượng thiên địa, chậm rãi chữa trị các vết thương trên thân thể.
Tiêu Viêm gian nan điều khiển ngón tay xoa xoa nạp giới, một viên thuốc chợt hiện ra trong bàn tay, hắn cố gắng điều khiển mấy ngón tay đang run lẩy bẩy đưa viên thuốc vào miệng, làm xong động tác đơn giản đó, cơ thể Tiêu Viêm chợt truyền ra một cơn đau nhức đến toát mồ hôi, nếu cơ thể hắn không có Dị Hỏa bảo vệ, e rằng luồng không gian chi lực cuồng bạo đã đem thân thể hắn xét nát thành từng mảnh vụn, dù vậy, hắn vẫn không gặp may khi khắp người đều là thương tật.
"Chỉ cần khôi phục được một ít đấu khí, là có thể chữa trị thương thế của thân thể, sau đó động thủ luyện chế đan dược, hẳn có thể làm nội thương dần dần khỏi hẳn, hi vọng buổi tối không xui xẻo đến nỗi gặp phải ma thú lạc đàn, như thế này thì ngay cả Đấu Tông cường giả cũng chỉ có nước chịu chết thôi. Ta không thể bị như thế được, tự nhiên trở thành thực phẩm cho ma thú, thật không sao tiếp nhận nổi a!"