Nguồn: TruyenYY
Hiện ra trước mặt đám người Tiêu Viêm, là một trận phong bạo do không gian chi lực màu bạc nhàn nhạt tạo thành, phong bạo này cũng không được tính là quá lớn, nhưng mà lại vừa vặn phá hỏng toàn bộ thông đạo, bên trong phong bạo màu bạc truyền ra hấp lực vô cùng mãnh liệt, làm cho chỗ ở của Tiêu Viêm, thuyền không gian không ngừng chao đảo, có cảm giác lung lay sắp đổ.
"Một không gian phong bạo!"
Nhìn phong bạo màu bạc tàn phá bừa bãi ở trong thông đạo, sắc mặt Hân Lam trở nên tái nhợt đi rất nhiều, trong miệng thì thào lẩm bẩm, không thể nào nghĩ rằng, chuyện tình xui xẻo nhất cuối cùng đã xuất hiện.
- Đây là không gian phong bạo sao? Quả nhiên là vô cùng kh*ng b*, mạnh mẽ kinh hồn. Không gian chi lực cho dù là cường giả Đấu Tông đi chăng nữa, cũng khó có thể thi triển ra được. Ánh mắt Tiêu Viêm gắt gao nhìn chằm chằm phong bạo màu bạc như một loại cự mãng kia, chậm rãi nói.
- Hiện tại phải làm sao đây? Tiểu Y Tiên nhíu chặt lông mày, nói.
- Chỉ có thể từ giữa xông ra thôi, dựa theo suy đoán của ta, khoảng cách chúng ta cách động khẩu không xa lắm đâu, chỉ cần có thể tới được lối ra, vậy có thể thoát khỏi không gian phong bạo rồi. Hân Lam mạnh mẽ ngăn chặn một tia sợ hãi ở trong lòng nói.
Nghe vậy, chân mày Tiêu Viêm làm ra một dấu hiệu kỳ lạ, nhìn không gian phong bạo đang từ từ tiến dần về phía bọn họ, một lát sau, đành phải thở dài một tiếng, trầm giọng nói:
- Tiêu Y Tiên, chuẩn bị xông tới, ngươi bảo vệ thân thuyền, ta cố gắng khống chế tốc độ.
- Ân.
Tiểu Y Tiên gật đầu, không hề nhiều lời, thân hình mềm mại nhẹ nhàng phiêu bạt về phía sau, đấu khí bàng bạc, mạnh mẽ tuôn ra như phô thiên cái địa, chợt hóa thành một cự mạng khổng lộ chừng vài chục trượng ẩn hiện năng lượng màu nâu tím. Cự mãng bao vây kín mít xung quanh người, chợt ngửa mặt lên trời kêu to một tiếng vang vọng.
- Đi, Tử Nghiên, Hân Lam, các ngươi bám chặt vào.
Một tiếng quát khẽ từ miệng của Tiêu Viêm phát ra, chợt tay áo bào vung lên, một cỗ đấu khí hùng hậu tập trung rót vào bên trong không gian, cuối cùng hóa thành một cỗ lực đẩy hung mãnh, làm cho Thuyền Không Gian như tên rời khỏi cung, hưu một tiếng, như thiểm điện bay tới.
Sau khi tốc độ đạt tới mức cao nhất, Thuyền Không Gian có lẽ biến thành một mũi tên màu bạc nhàn nhạt, phía dưới chợt lóe, chính là sau khi vượt quả khoảng cách hơn ngàn thước, cuối cùng một đầu của nó đã đụng vào phong bạo màu bạc đang tàn phá bừa bãi kia.
Thình thịch, thình thịch.
Thuyền Không Gian vừa mới xông vào bên trong phong bạo, thân thuyền ngay lập tức lắc lư kịch liệt, thanh âm răng rắc không ngừng truyền ra, bộ dạng như vậy, giống như loại thuyền cô độc bình thường đang chạy giữa cơn sóng thần của biển khơi, gặp phải hoàn cảnh thê thảm bị đánh sắp phải nát tan tành.
Cảm thụ được lực xé rách kinh khủng do không gian phong bạo truyền đến, sắc mặt Tiêu Viêm càng thêm âm trầm, hoản hảo là thực lực Tiểu Y Tiên vượt qua mạnh mẽ, nếu như đổi lại người khác thì, sợ rằng khó có thể chống đỡ nổi loại xé rách không gian như thế này, có điều Tiêu Y Tiên không thể duy trì được lâu lắm, cho nên phải nhanh chóng lao ra khỏi chỗ chết tiệt này.
Trong lòng hiện lên ý niệm này, Tiêu Viêm mạnh mẽ cắn chặt răng một cái, lại một cỗ đấu khí hùng hậu tràn ra, tốc độ của Thuyền Không Gian bị đẩy tới cực hạn, một tia không gian chi lực màu bạc nhàn nhạt, ở mặt ngoài giống như một loại điện quang không ngừng lóe lên.
Không gian phong bạo thật lớn, toàn bộ Thuyền Không Gian kia cho dù Tiêu Viêm đã thi triển tốc độ tới cực hạn, nhưng lực xé rách không gian chung quanh, không hề giảm đi tí nào, thậm chí ngày càng kh*ng b* hơn, cho tới cuối cùng bao vây lấy Thuyền Không Gian là cự mãng có năng lượng màu nâu tím kia, thân thể cư nhiên bắt đầu xuất hiện tan ra trống rỗng, hiển nhiên, đối với lực hút của không gian cuồng bạo như thế, cho dù là Tiểu Y Tiên cũng khó chống đỡ được hoàn toàn.