Nguồn: TruyenYY
Đối với chuyện La gia có thể xuất ra một khỏa ma hạch Lục giai của Thiên Hạt Độc Long Thú làm thù lao. Tiêu Viêm cũng cảm thấy có chút kinh ngạc, tuy rằng cấp bậc ma hạch này chưa đáp ứng đủ tiêu chuẩn hắn cần, còn kém một giai, nhưng bất kể thế nào, đây cũng là một loại, mặc dù kém một bậc, hiệu quả cuối cùng có lẽ sẽ kém một phân, nhưng chí ít, nếu bọn họ không thể tìm được ma hạch Thiên Hạt Độc Long Tú Thất giai, thì thứ này sẽ đóng vai trò cọng cỏ cứu mạng thời điểm mấu chốt.
Ít ra, có một khỏa ma hạch Thiên Hạt Độc Long Thú Lục giai để dự phòng, mặc dù sự tình có xấu đến đâu đi chăng nữa, thì cũng không phải rơi vào cảnh sơn cùng thủy tận.
Ánh mắt cùng Tiểu Y Tiên cùng liếc nhau một cái, Tiêu Viêm khẽ gật đầu, nói:
- Tuy đây vẫn chưa đạt đến yêu cầu của chúng ta cần thiết, nhưng Lục giai cũng coi như là có thể chấp nhận được!
Nghe thế, La Thành cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm, Thiên hạt Độc Long Thú vốn rất thưa thớt, ma hạch rất khó tìm, một khỏa ma hạch Lục giai này không biết là ai bán cho La gia, sau đó được lão cất giữ đến giờ. Nhưng chỉ cần xuất ra lại có thể mời được một cường giả có thực lực ngang ngửa với lão xuất thủ tương trợ, đối với La gia mà nói, lão đã chiếm được tiện nghi không nhỏ.
- Khà…khà…các vị, xin mời! Có vị tiểu thư này hỗ trợ, trong vòng hôm nay cũng đủ chữa trị "Không gian trùng động" rồi.
La Thành tươi cười nói, sau đó quay người chắp tay, hướng đến phía trước dẫn đường. Kế đến, Tiêu Viêm thoáng chần chờ nhưng cũng liền theo sau.
Bốn người Tiêu Viêm đi theo sau La Thành, xuyên qua Thiên Nhai thành nội khổng lồ. Có lẽ, vì bọn họ lần đầu đến đây, nên La Thành cũng không vội đi nhanh, trên đường đi liên tục giới thiệu cho nhóm người Tiêu Viêm những danh thắng, phường đ**m có chút tiếng tăm, rất ư sảng khoái, bộ dáng hiện tại của lão so với lần đầu gặp nhau như hai người hoàn toàn khác biệt.
Nối bước sau La Thành, bốn người Tiêu Viêm đối với La Thành đang thao thao bất tuyệt cũng không có nhiều hảo cảm. Hơn nữa, trong lời nói của lão gia hỏa này ẩn dấu tâm tư cẩn mật, nhưng Tiêu Viêm vẫn cảm thấy được, khi hắn đang nói chuyện, rõ ràng là đang âm thầm điều tra nguồn gốc của mình.
Đối với loại lão hồ ly này, Tiêu Viêm đã gặp qua không ít, đương nhiên hiểu được đạo lý nói nhiều tất sơ hở, cho nên hắn cũng chỉ hàm hồ cho qua chuyện, không cho La Thành cơ hội nào để tìm hiểu. Trải qua nhiều phen tâm cơ nhưng không có thu hoạch gì, La Thành cũng phải cười khổ trong lòng, thu hồi lại ý niệm tiếp tục truy vấn.
Qua mấy giờ hành tẩu, đi qua một nửa Thiên Nhai Thành, trước mắt Tiêu Viêm hiện ra một quảng trường vĩ đại bằng đá đen, chiếm vị trí rất đẹp. Diện tích của quảng trường cực kỳ rộng lớn, được kiến tạo bởi một loại đá đen, bên trong lạnh như băng, làm người ta cảm giác được tầng tầng chắc chắn. Hiện tại, quảng trường đang bị người của La gia phong tỏa. Tại bên trong quảng trường, có một bình đài bằng đá cao ngất, mơ hồ thấy được không gian chi lực đang hùng hồn tràn ngập ra ngoài. Nguồn truyện: Truyện FULL
Được La Thành mở lối, bốn người Tiêu Viêm không hề gặp chút trở ngại nào, liền đi vào bên trong, sau đó cùng lão dọc theo những bậc thang cao ngất chậm rãi đi lên, chỉ mấy phút sau đã đến phía trên bình đài.
Bình đài to lớn này như được trời đất sắp đặt, vừa vặn chiếm lấy vị trí trung tâm của quảng trường. Dưới ánh dương chiếu rọi, có thể từ trên cao nhìn rõ mấy trăm mét phụ cận, thu hết cảnh tượng xung quanh vào tầm mắt. Lúc này, trên bình đài, ngoại trừ một ít cường giả của La gia, vẫn còn hai lão giả nhìn qua tựa hồ không phải là thuộc hạ của nhà này.