Nguồn: TruyenYY
Nghe được những âm thanh trầm trầm vọng xuống từ trên bầu trời, trên đường phố, từng ánh mắt nhất thời quét đến, chợt từng tiếng kinh hô nhất thời vang lên:
- Cư nhiên là La gia lão tổ! Ông ta lại thân hành đến đây! Xem ra, ông ta đối với La Tiểu Thiên này rất quan tâm a!
- Hắc…hắc…!!! Chắc chắn hôm nay sẽ có nhiều màn hài kịch đặc sắc đây!
Lúc mọi người con đang huyên náo xôn xao, hai lão giả đã thấy được người đến là ai, nhất thời cả kinh, rồi vội vàng cung thanh nói:
- Cung nghênh Lão tổ!
Trong khi miệng nói, trong lòng hai người thầm kêu khổ không ngớt. Bọn họ thế nào cũng không nghĩ đến Đại tiểu thư này cư nhiên bóp nát mảnh Huyết ngọc bội. Vật này do lão tổ đích thân chế tạo, không đến lúc đối mặt với sinh tử thì không được vận dụng. Không nghĩ tới, chỉ vì chuyện nhỏ như thế này mà nàng lại cư nhiên sử dụng thứ này, khó trách lão tổ lại đến nhanh như vậy. Chắc ông ta nghĩ vị Đại tiểu thư này đang gặp chuyện nguy hiểm đến tính mạng rồi.
Trên không trung, lam bào lão giả nhẹ nhàng mà đứng, y phục rộng rãi tung bay phất phới, làm người ta có cảm giác không giận mà uy, hiển nhiên là người đã ở địa vị cao nhiều năm. Nghe được âm thanh cung kính của hai người, cũng chỉ tùy ý gật đầu, chợt dời ánh mắt về hướng Hồng y thiếu nữ, quan sát dấu tay tím bầm trên mặt nàng, thở dài một hơi nhẹ nhõm. Đồng thời, trong mắt cũng hiện lên lửa giận, lại chuyển ánh mắt nhìn đám người Tiêu Viêm, chậm rãi nói:
- Các vị thật sự rất lạ mặt, chính là người bên ngoài đi vào Thiên Nhai Thành ư?
- Gia gia, bọn họ khi dễ cháu! Người hãy thay con làm chủ!
Không để cho nhóm người Tiêu Viêm có cơ hội lên tiếng, khi Hồng y thiếu nữ thấy Lam bào lão giả, nhất thời nước mắt tuôn xuống như mưa. Hôm nay nàng chịu ủy khuất đã bằng tất cả những lần trong một năm cộng lại. Vốn là một thiếu nữ được cưng chìu, bị Tiêu Viêm đối xử như vậy, thêm vào đó là sát khí lạnh như băng không phải là giả trong mắt Tiểu Y Tiên, cũng làm cho nàng có cảm giác dựng tóc gáy. Hiện tại, thấy gia gia xuất hiện, nàng đã có chỗ dựa vững chắc, liền chỉ tay về hướng Tiêu Viêm nói.
- Ngón tay kia ngươi cũng không cần nữa phải không?
Nhìn thấy hành động của Hồng y thiếu nữ, Tiểu Y Tiên thản nhiên hỏi.
Nghe vậy, trên mặt Hồng y thiếu nữ nhất thời thoáng hiện vẽ kinh hãi, bất tri bất giác rụt ngón tay về. Đối với Tiểu Y Tiên hạ thủ không lưu tình, nàng ta đã mang lòng sợ hãi.
Vù…vù…!!!
Đang lúc giằng co, đột nhiên có không ít tiếng xé gió vang lên, chợt mười đạo nhân ảnh xuất hiện bên trên phòng ốc hai bên đường. Khi những người này lộ diện, đều hướng về Lam bào lão giả cung kính hành lễ, sau đó nhìn thấy tình cảnh đương trường, liền có đáp án chuyện gì đã xảy ra. Một người trong đó lập tức cất tiếng quát lạnh: