Nguồn: TruyenYY
Hôm sau, khi ánh dương xuyên qua cửa sổ, khảm xuống nền đất những đóa hoa nắng rực rỡ lung linh nhảy múa, đôi mắt của Tiêu Viêm đang nhắm lại chợt mở ra, hắn thấp giọng lẩm nhẩm:
- Hôm nay, xem ra ta nên đến trung tâm thành nhìn một vòng, nhân tiện tham quan chu vi ngàn dặm xung quanh Thiên Nhai thành, thử xem còn nơi nào có "Không gian trùng động" hay chỉ nơi này mà thôi?!
Thổ nạp một hơi, điều chỉnh tâm tình, Tiêu Viêm bước xuống giường, nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân, sau đó gọi ba người Tiểu Y Tiên rời khỏi tửu quán, thẳng đến trung tâm Thiên Nhai thành.
Hòa vào dòng người trên đại lộ, bốn người Tiêu Viêm chậm rãi đi tới. Do lúc này là sáng sớm, thêm vào không khí đặc biệt thanh khiết của vùng rừng núi, làm cho người người cảm thấy tâm thanh, khí sảng (tinh thần sảng khoái).
Hai bên đường, có rất nhiều phường, đ**m (cửa hàng) do đá tảng tạo thành, muôn màu muôn vẻ, không ngừng truyền ra những tiếng hét lớn. Bên trong các phường đ**m này, có rất nhiều món hàng được bày trí bắt mắt, thu hút đông đảo người mua, ra vào không ngớt. Toàn bộ Thiên Nhai Thành đều toát ra một cảm giác người người hội tụ và đông đúc như trẩy hội.
- Nghe nói vị La gia lão tổ kia hiện tại đang được mời trợ giúp sửa chữa "Không gian trùng động", chúng ta có thể đến đó xem thử. Về phần có xuất thủ hay không, nên quan sát kỹ tình huống rồi mới hành động. Dù sao, các thế lực đến bên trong thành hôm nay quá sức hỗn tạp, chúng ta không nên tự dây vào những phiền toái không cần thiết!
Tiêu Viêm đang chậm rãi dạo bước bằng một tốc độ có tiết tấu đặc biệt, ánh mắt không ngừng quan sát những phường đ**m xung quanh, âm thanh thản nhiên nói.
- Ân!!!
Nghe vậy, Tiểu Y Tiên nhất nhất gật đầu. Trong mấy mấy người các nàng, chỉ có nàng đã bước chân vào cảnh giới Đấu Tông, có được bổn sự khống chế không gian.
- Đát…đát…!!!
Cùng lúc Tiêu Viêm và Tiểu Y Tiên đang trò chuyện, từ trên đường phố không ngừng vọng đến những tiếng vó ngựa, chợt làm cho quan lộ nhất thời trở nên hỗn loạn. Một bóng ảnh như lửa đỏ từ cuối đường đang chạy như bay đến, va đụng vào vô số người ven đường làm họ ngã lăn ra. Trong lúc họ đang tức giận, thì lại phát hiện trên lưng ngựa là một Hồng y thiếu nữ, bộ dáng rung động lòng người, nhưng ánh mắt lộ ra thần tình cuồng dã và kiêu ngạo, quấn ngang eo thon của nàng một là một thanh roi da, đang đắc ý la hét ầm ĩ trên đường phố, vang vang âm thanh náo động, quanh quẩn không dứt. Nguồn: htts://webtruyenchu.com
Hồng mã tựa như đám mây lửa từ xa vụt tới, trong vài chớt mắt ngắn ngủi, đã cách nhóm người Tiêu Viêm không xa.
- Bọn chó ngoan các người mau cút ngay cho bổn tiểu thư! Nếu như bị g**t ch*t thì không ai có thể quản được!
Nhìn một số người cách đó không xa vẫn chưa kịp né tránh, Hồng y thiếu nữ cau mày liễu thành một đường thẳng, lớn tiếng quát.
Tiêu Viêm vốn đã định tránh qua một bên, nhưng khi nghe được những lời này, sắc mặt chợt trầm xuống lạnh lẽo. Đối với loại tính cách ngạo ngược của nữ tử này, hắn không bao giờ hoan nghênh, cước bộ vừa nhấc ra cũng là trực tiếp hồi lại, mắt cũng không thèm liếc một cái, vẫn bước đi chậm rãi về phía trước.