Nguồn: TruyenYY
Sư Thứu lướt qua bình nguyên, từ từ tiến vào bên trong dãy núi. Tầm mắt của đám người Tiêu Viêm chợt phát hiện những đại lộ từ bốn phương hiện ra. Trên những con đường lớn còn có thể thấy rất nhiều bóng người qua lại, thậm chí dù khoảng cách còn khá xa nhưng vẫn mơ hồ nghe thấy một ít âm thanh huyên náo truyền đến.
Phía trên bầu trời của dãy núi này, cũng không phải chỉ có nhóm người Tiêu Viêm cưỡi Sư Thứu mà ngay tại thời điểm vừa mới tiến vào đã nghe thấy không ít tiếng động xé gió từ những phi hành thú kỳ dị. Ở cách đám người Tiêu Viêm không xa, bọn họ còn có thể nhìn rõ được không ít nhân ảnh đang ngồi trên phi hành thú.
Ấn tượng đầu tiên của Tiêu Viêm đối với toàn bộ khung cảnh là một cảm giác phồn hoa. Dù sao trên bầu trời Hắc Giác Vực cũng rất khó gặp cùng lúc nhiều phi hành thú như thế này. Ở trong này phi hành thú tựa hồ chỉ là một phương tiện đi lại mà thôi. Bất quá trên đoạn đường đến đây tựa hồ phần lớn những đầu phi hành thú đều là một ít ma thú tầm thường chỉ là nhất hoặc nhị giai mà thôi, còn tam giai thì rất hiếm gặp. Bởi vậy khi đám người Tiêu Viêm cưỡi Sư Thứu đến làm cho không ít người ngạc nhiên xen lẫn sự hâm mộ. Loại cao gia phi hành thú Sư Thứu này chính là tương đối khó tìm. Nếu không phải là những gia tộc hoặc thế lực có nội tình xa xỉ thì rất khó có thể đem chúng thuần phục.
"Không hổ là tòa thành thị phồn hoa nhất trong vòng ngàn dặm a!"
Đối với những ánh mắt hâm mộ này, Tiêu Viêm cũng không thèm để ý, trong miệng phát ra tiếng than nhẹ. Chợt bản thân khẽ dậm chân, Sư Thứu liền phát ra một tiếng ưng bén nhọn, rồi chợt động đôi cánh lớn hướng về chỗ sâu trong dãy núi mà nhanh chóng bay vút đi.
Sư Thứu bay được ước chừng mười phút thì thấy một tòa thành thị thật lớn, loáng thoáng ẩn hiện trong những tàng cây xanh trên ngọn núi.
Khoảng cách dần được thu ngắn lại.
Tòa thành thị khổng lồ hoàn toàn bị Tiêu Viêm thu vào trong tầm mắt. Ánh mắt cũng cẩn thận đánh giá lại quy mô của thành thị, Tiêu Viêm không khỏi gật đầu khen ngợi lần nữa.
Trong lúc Tiêu Viêm quan sát tòa thành thị thì khoảng cách giữa chúng và Sư Thứu ngày càng gần. Khi sắp tiến vào khoảng không phía trên thành thị thì đột nhiên một đạo quang ảnh từ cửa thành thoáng bay vụt lên, hóa thành một Hoàng Y lão giả.
Hoàng Y lão giả này sắc mặt có chút lạnh lẽo, sau lưng một đôi cánh đấu khi hơi hơi chấn động, liền đứng thẳng tắp trước lộ tuyến của Sư Thứu, trầm giọng nói: "Các người là lần đầu tiên đến Thiên Nhai thành phải không? Chẳng lẽ không biết trên không trung thành không cho phép phi hành thú tiến vào sao?"