Nguồn: TruyenYY
Đã qua hai ngày kể từ khi Đan lôi bạo phát, mà trong thời gian này Tiêu Viêm vẫn ngồi xếp bằng tại trên Thạch Đài, hai tròng mắt đóng chặt, từng luồng hấp lực từ trong cơ thể nối nhau trào ra đem thiên địa lực lượng nồng đậm chung quanh thu nạp vào trong cơ thể.
Từ sau lần Đan lôi bạo phát đó, Tiêu Viêm vẫn liên tục duy trì trạng thái thổ nạp như vậy, hơn nữa khí tức của hắn ở dưới tình huống này mà trở nên phập phồng bất định. Từng đợt sóng đấu khí hùng hồn tựa thủy triều không ngừng tràn ra khỏi cơ thể rồi lại từ từ lui về, cứ tuần hoàn như vậy liên tiếp không ngừng.
Đối với trạng thái như vậy của Tiêu Viêm, lấy nhãn lực của đám người Tô Thiên tự nhiên rõ ràng là, lúc này hắn đang bị vây trong trạng thái đột phá tấn cấp. Bởi vậy bọn họ không chỉ có phái người đi thông báo lệnh phong tỏa Thạch Đài, mà còn đem một khu vực rộng lớn chung quanh cũng cách ly ra. Trong thời gian này nếu Tiêu Viêm bị quấy nhiễu ra khỏi trạng thái như vậy thì tổn thất chính là tương đối to lớn, dù sao cơ hội đột phá không thể cứ nói là có thể xuất hiện.
Những ngày này, thật ra học viên của Nội viện đối với thân ảnh gày gò mặc hắc bào ở trên Thạch Đài dần dần quen thuộc, nếu có dịp tình cờ đi ngang qua dù ở xa xa thì ánh mắt không tự chủ được quay nhìn về phía này, cũng sẽ mang theo một tia kính nể cùng tôn sùng. Ở độ tuổi như vậy mà Tiêu Viêm hôm nay đã có trình độ cao hơn so với một ít trưởng bối trong gia tộc bọn họ, hơn nữa ai ai cũng biết hiện nay hắn đang trong thời kỳ đỉnh cao tu luyện. Ai có thể nói trước, ngày sau hắn có khả năng đạt được trình độ cao đến đâu chứ?
Trong lòng hiện lên những ý niệm này, không ít học viên trong mắt ẩn chứa sự kính nể lại không khỏi càng thêm nồng đậm, thành tựu của Tiêu Viêm xác thực đáng giá để bọn họ tôn kính như vậy.
Mà ở vô số đạo ánh mắt cả ngày nhìn như vậy, Tiêu Viêm ở trên Thạch Đài lại tựa hồ vẫn như mất đi cảm ứng đối với ngoại giới, khoanh chân mà ngồi, không nhúc nhích tí nào tựa như lão tăng nhập định. Bất quá tuy thân hình hắn giống như một pho tượng bình thường, nhưng một số ít người có được cảm giác linh mẫn vẫn có thể phát hiện khí tức từ trong cơ thể hắn tràn ngập ra vẫn đang liên tục và nhanh chóng trở nên mạnh hơn.
Trên bầu trời quang đãng không một bóng mây, Tiểu Y Tiên lơ đãng lăng không mà đứng, một thân khinh trang, mái tóc dài trắng như tuyết được buộc một dải dây lụa buộc tóc màu tím, gió nhè nhẹ thổi, tóc trắng tung bay, ý cảnh xuất trần như vậy khiến không ít nam học viên trong Nội viện khi đi qua cước bộ tự giác chậm lại, trong mắt lóe lên từng đạo tia sáng kỳ dị.