Nguồn: TruyenYY
Khi Tiêu Viêm từ trong thế giới nham tương đi ra ngoài, hắn không sốt ruột luyện chế ngay Thiên Hồn Dung Huyết Đan. Thất phẩm đan dược không phải loại cấp độ tầm thường, lấy thực lực của hắn hiện tại, cho dù là thời kỳ lực lượng đỉnh cao, hơn nữa có sự trợ giúp của dị hỏa, chỉ sợ rằng tỷ lệ thành công không vượt quá được năm thành, huống chi giờ phút này, sau khi luyện chế ra Địa Yêu Khôi, trạng thái đã uể oải?
Huống chi, luyện chế Thiên Hồn Dung Huyết Đan cần có một ít dược liệu nữa, hắn hiện tại chưa gom góp đầy đủ, còn nữa, lần này luyện chế đan dược, tuyệt không thể nào chắc chắn lần đầu tiên đã thành công, cho nên trước tiên Tiêu Viêm phải chuẩn bị tài liệu luyện chế đầy đủ, để tránh đến lúc đó xuất hiện tình trạng thiếu hụt dược liệu, tới lúc đó còn gì mặt mũi nữa.
Chuyện thu thập dược liệu, Tiêu Viêm cũng chưa lần nào phải hao tâm tốn sức cả, sau khi nói tên những dược liệu đó cho Tiêu Lệ, hắn lập tức điều động thế lực Tiêu Môn, nhanh chóng đi sưu tầm, loại tìm kiếm trên phạm vi lớn thế này, hiệu suất so với một mình Tiêu Viêm đi tìm kiếm thì tốt hơn rất nhiều.
Sau khi đem chuyện thu thập dược liệu giao cho Tiêu Lệ, Tiêu Viêm hiện tại vô cùng thoải mái, hằng ngày hắn thỉnh thoảng đi dạo một chút bên trong viện, chỉ điểm một ít cho thành viên Bàn Môn, sau đó trong khoảng thời gian trống, tập trung tu luyện, để có thể nhanh chóng đạt được trạng thái đỉnh phong.
Dốc hết sức lực, sau khi chờ đợi khoảng mười ngày, những dược liệu mà Tiêu Viêm cần, chỉ trong vòng mười ngày, Tiêu Môn đã huy động nhân lực khổng lồ tìm kiếm, rốt cuộc cũng đã thu thập đủ số lượng hắn cần, đủ để cho Tiêu Viêm hoàn toàn thoải mái phóng tay chế luyện đan dược.
Mà những dược liệu này tới tay của Tiêu Viêm vào ngày thứ ba, ở trong tĩnh thất tu luyện, hai tròng mắt chậm rãi mở ra, mà theo hành động này, trong mật thất đang phong bế, đột nhiên có tiếng gió gào thét, có tiếng gió rít lên ở nơi này, thậm chí còn có tiếng sấm trầm thấp vang lên.
Một cỗ lực lượng vô hình, làm áo bào Tiêu Viêm phình to lên, hai tròng mắt đen nhánh khẽ động, trong lúc đang mơ hồ, có tinh quang chớp động.
Tiêu Viêm giờ phút này, dường như hắn đang bị vây ở trạng thái đỉnh phong để thăng cấp lên Đấu Hoàng bảy sao.
"Là lúc này!"
Một thanh âm trầm thấp từ trong miệng Tiêu Viêm đang lẩm bẩm truyền ra, thân thể trước mắt chậm rãi đứng lên, một loáng sau, một đạo thanh âm Bôn Lôi trầm thấp phá vỡ luồng không khí, vang lên ở trong tĩnh thất, mà thân hình của Tiêu Viêm thì, lại bắt đầu dần dần mơ hồ.
Thân ảnh càng ngày càng mơ hồ, một lát sau hoàn toàn tiêu tán một cách quỷ dị.
Tại giải đất trung tâm ở bên trong nội viện, có một chỗ có dãy thang đá cao vút, phía cuối thang đó, có một chỗ chỉ có thể chứa được hai người ngồi khoanh chân, diện tích ước chừng khoảng một trượng, nơi này đúng là chỗ cao nhất trong Nội viện, các học viên tầm thường trong học viện, bình thường không được tiến vào nơi này.