Nguồn: TruyenYY
Bên trong sơn động, Tiêu Viêm ngồi khoanh chân trên một tảng đá lớn, gương mặt lộ vẻ do dự không quyết, một lát sau chợt vung bàn tay lên, từng vật thể từ trong nạp giới liên tiếp bay ra, rồi rơi mạnh trên mặt đất ở trước mặt Tiêu Viêm, làm vô số bụi đất văng lên tung tóe.
Hiện rõ ràng trên mặt đất là hai cỗ thi thể bị đóng băng, hai cỗ thi thể cũng không xa lạ gì với Tiêu Viêm, đó là thi thể của Vân Sơn và Địa Ma lão quỷ.
Ánh mắt chậm rãi quan sát cảm xúc còn lưu lại trước khi chết của hai cỗ thi thể, cuối cùng dừng lại trên thi thể Vân Sơn, thật lâu sau, Tiêu Viêm khẽ thở dài, đã nhiều năm trôi qua, cừu hận đối với con người này cũng theo sự giải tán của Vân Lam tông mà dần dần tiêu tán, hơn nữa, kết cục bi thảm của Vân Sơn cũng miễn cưỡng đủ để trả giá cho món nợ của hắn với Tiêu gia.
Hai cỗ thi thể này, thực lực của Vân Sơn trước khi chết ước chừng khoảng hai tinh Đấu Tông, còn thực lực của Địa Ma lão quỷ ước chừng bảy tinh, so ra, nếu muốn luyện chế Thiên Yêu Khôi, dùng thi thể của Địa Ma lão quỷ xác xuất thành công có lẽ sẽ cao hơn một chút, hơn nữa với dung mạo của Vân Sơn, Tiêu Viêm cũng không muốn hắn luôn xuất hiện bên người mình, mặc dù khi đó hắn chẳng qua chỉ là một khôi lỗi mang diện mạo của Vân Sơn.
Ánh nắng chiếu rọi trên gương mặt Vân Sơn, trong tâm thần Tiêu Viêm bỗng nhiên có chút hoảng hốt, sâu trong ký ức, một hình bóng ung dung kiêu ngạo, dáng người tôn quý xinh đẹp bỗng như hư ảo xuất hiện, áo váy thướt tha như mây bay, nhẹ nhàng phiêu đãng, càng tôn thêm những đường cong động lòng người trên thân thể.
"Vân Vận."
Tiêu Viêm hơi cúi đầu, miệng lẩm bẩm hai từ Vân Vận, nhớ tới ánh mắt phức tạp trước khi rời đi của nàng, Tiêu Viêm không nhịn được chua xót mà nắm chặt tay lại.
Trong ánh mắt đó, có bảy phần thê lương, một phần lưỡng lự, một phần bất đắc dĩ, phần còn lại chất chứa hận ý lạnh lùng, nàng dường như muốn hỏi, vì cái gì hắn lại nhẫn tâm đem tất cả những thứ nàng đang có ném thành vụn vỡ, tia hận ý đã thúc đẩy nàng ra đi, bỏ lại đằng sau địa phương nàng đã nhiều năm sinh sống. Có lẽ với nàng, đó là địa phương đầy thương tâm, rời đi, có lẽ nàng sẽ chẳng bao giờ quay trở lại.
Nắm tay nắm chặt, nhớ đến khoảng thời gian ra ngoài lịch lãm khi trước, nhớ đến lần đụng chạm da thịt với nàng, không thể phủ nhận, với nàng, trong lòng Tiêu Viêm luôn vương vấn tình cảm, những chuyện phát sinh trong hang động, đã khắc sâu vào tâm trí hắn, vĩnh viễn khó quên.
Hai người quen biết, có chút động lòng xao xuyến, nhưng kết quả cuối cùng lại chỉ có bi kịch, Vân Lam Tông và Vân Sơn đã làm mọi chuyện để đối phó với Tiêu Gia, Tiêu Viêm không có khả năng tha thứ, bởi vậy, thân là tông chủ Vân Lam Tông, nàng buộc phải đứng ở phía đối lập với Tiêu Viêm, mặc dù cuối cùng, người bị thương tổn nhiều nhất là nàng, đây dường như là một tràng kết cục đã được định sẵn.