Nguồn: TruyenYY
Gương mặt nhỏ nhắn Tiểu Y Tiên đỏ bừng lên, thân hình nàng rúc sâu vào trong chăn, chỉ còn đôi mắt đẹp long lanh nhìn Tiêu Viêm chăm chú.
Bị nhìn chằm chằm như thế, Tiêu Viêm có chút xấu hổ nhưng cũng kiên trì nói:
- Quả thật muốn phong ấn thì phải làm như vậy!
Trông thấy bộ dạng xấu hổ của Tiêu Viêm, nét hồng nhạt trên mặt của Tiểu Y Tiên mới giảm bớt, đôi môi đỏ mọng mím chặt, sau đó đứng dậy, thân hình gợi cảm như mỹ nhân ngư, bàn tay run run khẽ cởi áo.
Ngón tay mảnh khảnh c*̉a nàng lướt đến đâu thì quần áo trên người nàng rơi ra đến đó. Một thân hình xích lõa mềm mại trắng như bạch ngọc hiện ra trước mắt Tiêu Viêm, làm hắn như muốn nghẹt thở. Trong trường hợp này, nếu như hắn còn có thể bảo trì tâm trí bình thản, chỉ sợ rằng hắn đã không còn là nam nhân.
Cắn chặt hàm răng lại, trong lòng Tiêu Viêm tự thưởng cho mình hai cái bạt tai, sau đó mới đem ánh mắt dời đi, hắn hít sâu một hơi, nỗ lực duy trì không để thanh âm thay đổi, nói:
- Nằm xuống đi.
Thấy bộ dạng Tiêu Viêm như vậy, chút khẩn trương trong lòng Tiểu Y Tiên cũng giảm đi một ít, nàng theo lời hắn chậm rãi nằm xuống, khép hờ đôi mắt.
Khóe mắt trông thấy Tiểu Y Tiên đã nằm xuống, Tiêu Viêm hít sâu mấy hơi, tận lực làm cho bản thân bình tĩnh trở lại, sau đó chậm rãi vươn một ngón tay ra, rồi ngay nơi đầu ngón tay hiện ra một ngọn hỏa diễm màu xanh biếc như ẩn như hiện.
- Có thể sẽ có một chút đau đớn, nhưng chỉ cần nàng nhẫn nại là được.
Tiêu Viêm nói khẽ, sau đó ngón tay thoáng dừng lại trong không trung chốc lát rồi đột nhiên hạ xuống, điểm vào dưới cổ Tiểu Y Tiên. Từ nơi ngón tay điểm tới, trên làn da bóng loáng như ngọc của Tiểu Y Tiên nhất thời bốc lên từng đợt khói trắng, trong sương khói, mơ hồ truyền ra một chút mùi hôi tanh.
Khói trắng bốc lên, tiếng r*n r* đau đớn từ cái miệng nhỏ nhắn của Tiểu Y Tiên cũng truyền ra từng đợt, chân mày nàng cau lại, nhìn cực kì đáng thương.
Nơi ngón tay chạm đến, liền xuất hiện một nốt nhỏ màu xanh nhạt, Tiêu Viêm cố gắng đè nén cảm xúc rung động khi tiếp xúc với làn da Tiểu Y Tiên, ngón tay dựa theo lộ tuyến của Thiên Đô Hỏa Ấn chậm rãi trượt xuống.
Đầu ngón tay Tiêu Viêm di động đến đâu, từng làn sương trắng liền bốc lên đến đó, hơn nữa màu xanh nhạt của vệt lửa cũng từ từ hiện ra như một bức tranh nghệ thuật trên thân thể hoàn mỹ, mềm mại của Tiểu Y Tiên. Vệt lửa xanh nhạt đó không làm cho thân thể hoàn mỹ ấy có chút tì vết nào, ngược lại càng toát lên sự mê hoặc dã tính.
Theo ngón tay di động, sắc mặt của Tiêu Viêm cũng trở nên ngưng trọng hơn rất nhiều. Giờ phút này, hắn cần phải khống chế nhiệt độ của ngọn lửa trên ngón tay cực kì tinh diệu, có như thế hắn mới có thể hoàn thành việc phong ấn, bằng không ngọn lửa sẽ làm tổn thương đến thân thể của Tiểu Y Tiên.