Nguồn: TruyenYY
Quầng sáng nhạt nhạt bao phủ giá sách nhìn có vẻ hư nhược nhưng lại ẩn chứa một luồng năng lượng mạnh mẽ bên trong.
"Di?"
Ánh mắt cẩn thận nhìn chăm chú vào quầng sáng đang dao động, một lúc sau Tiêu Viêm khẽ ồ lên một tiếng kinh ngạc, hắn phát hiện, trên quầng sáng mơ hồ hiện ra một ít dấu vết dao động của không gian.
"Lồng ánh sáng này hẳn là do Địa Ma lão quỷ tạo nên, trong đó ẩn chứa một ít không gian chi lực, tuy có vẻ yếu ớt nhưng nếu mạnh mẽ phá hủy, e rằng sẽ tổn hại đến vật ở bên trong." Tô Thiên đứng bên cũng nhận thấy chỗ đặc biệt của lồng ánh sáng, hơi nhướng mày nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, co ngón tay búng ra, ngọn lửa xanh biếc liền hiện ra trên đầu ngón tay, hắn nhẹ nhàng chạm tay vào phía trên lồng ánh sáng.
"Xuy xuy!"
Hỏa diễm vừa tiếp xúc, lồng ánh sáng nhất thời rung động, từng đợt sóng gợn từ điểm tiếp xúc lan tràn ra xung quanh, không gian xung quanh lồng ánh sáng nhất thời trở nên vặn vẹo. Thấy cảnh tượng như vậy, Tiêu Viêm nhướng mày, hỏa diễm trên tay từ từ tiêu tán, lồng ánh sáng này dù có vẻ không mạnh lắm nhưng nếu thực sự muốn mạnh mẽ đem nó phá hủy, năng lượng ẩn chứa bên trong sẽ có nguy cơ phát nổ, dù lực đạo vụ nổ có thể không lớn lắm nhưng cũng thừa sức để phá hủy quyển trục ở bên trong.
Thấy Tiêu Viêm thu tay lại, ba người Tô Thiên cũng hiểu được lồng ánh sáng này không hề dễ dàng phá giải như trong tưởng tượng, đều trở nên trầm mặc hơn rất nhiều.
"Địa Ma lão quỷ không hổ là Đấu Tông cường giả a, mặc dù hắn chỉ lưu lại duy nhất một đạo phong ấn nhưng lại khó giải quyết vô cùng." Tô Thiên buông tiếng thở dài, cảm giác nhìn thấy bảo bối trước mặt mà không thể vươn tay nắm lấy thật là khó chịu.
Tiêu Viêm khẽ cau mày, ánh mắt đột nhiên chớp động, nhìn sang phía Tử Nghiên vừa mới đem ma thú kia xử lí sạch sẽ, đang nhảy chân sáo trở về, lập tức vui mừng ra mặt, hắn thiếu chút nữa thì quên, dường như Tử Nghiên đối với những loại năng lượng phong ấn luôn có lực miễn dịch trời sinh, khi còn ở trong Nội Viện, năng lượng phong ấn nghiêm mật như thế mà cũng bị nàng xông qua không hề có chút trở ngại.
"Hừ, ngươi lại muốn ta làm gì đây?" Vừa mới tiến vào đã thấy nụ cười tủm tỉm trên mặt Tiêu Viêm, Tử Nghiên lập tức đề phòng, hừ lạnh nói.
"Lấy cho ta những đồ vật ở bên trong, những dược liệu lần trước để ở chỗ ta, ta sẽ trả lại cho ngươi, đồng thời tất cả đều được luyện chế thành khẩu vị mà ngươi thích." Tiêu Viêm khẽ cười nói.