Nguồn: TruyenYY
Linh hồn lực lượng vô hình bừng tỉnh liều mạng giãy dụa trong tay Tiêu Viêm nhưng cuối cùng cũng không thoát khỏi trói buộc, mơ hồ trong sự giãy dụa có tiếng rít gào phẫn nộ, ác độc.
Tiêu Viêm lạnh lùng liếc mắt nhìn linh hồn Hàn Phong một cái, hắn biết Hàn Phong cũng là một gã quyết đoán, dĩ nhiên vứt bỏ đại bộ phận linh hồn lực lượng, chỉ lưu lại một tia linh hồn nho nhỏ chạy trốn khiến đại bộ phận Đấu Tông cường giả cũng khó lòng phát hiện. Nếu không phải Tiêu Viêm có mặt ở đây có lẽ Hàn Phong có thể trốn thoát.
Tiêu Viêm vốn có linh hồn lực lượng vô cùng cường đại và nhạy cảm nên một chút tiểu xảo của Hàn Phong dĩ nhiên bị hắn phát hiện. Một tia linh hồn trốn dưới mặt đất không những không che dấu được mà còn để lại dấu vết khiến mọi việc đều bại lộ dưới con mắt của Tiêu Viêm.
Thanh sắc hỏa diễm từ lòng bàn tay Tiêu Viêm bốc lên, đem tia linh hồn đó bao bọc lại, sau đó hắn lấy ra một cái bình ngọc đem nhét hỏa diễm vào, bàn tay còn lướt qua miệng bình khiến miệng bình hình thành một lớp lửa mỏng che kín lại.
"Đợi sau này ta sẽ "chiêu đãi" sư huynh thật tốt a!" Tiêu Viêm cười lạnh, bàn tay rung lên thu bình ngọc vào nạp giới.
Làm xong mọi chuyện, Tiêu Viêm mới chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt bình thản chậm rãi lướt qua Ma Viêm cốc, mà dĩ nhiên nơi này hiện tại đã trở thành một mảnh phế tích.
Nhìn thấy ánh mắt Tiêu Viêm quét tới, cả khu vực lập tức an tĩnh lại, những tên nhận lời của Hàn Phong chạy đến Hắc Giác Vực tâm thần đều kinh hãi, ánh mắt bọn họ không ngừng đảo qua đảo lại, không dám trực tiếp nhìn thẳng Tiêu Viêm. Trận chiến ngày hôm nay tất cả bọn họ đều rõ ràng. Hai gã Đấu Tông và một gã hung hồn Đấu Tông, tổng cộng là ba gã Đấu Tông cuối cùng đều chết dưới tay Tiêu Viêm.
"May mắn vừa nãy không bày tỏ thái độ với tên Hàn Phong kia." Không ít cường giả âm thầm lau mồ hôi lạnh, trong lòng cảm thấy vô cùng may mắn.
Ánh mắt Tiêu Viêm vẫn chưa dừng lại, cuối cùng mới dừng lại trên người của Ưng Sơn lão nhân. Dường như cảm nhận được ánh mắt của Tiêu Viêm, Ưng Sơn lão nhân trong lòng cũng khẩn trương nhưng trên mặt vẫn không có chút biểu hiện, trong cơ thể hắn đấu khí mênh mông yên lặng vận chuyển, tùy thời có thể ra tay.
"Ưng Sơn lão tiên sinh, chuyện hôm nay ta có thể bỏ qua, ta cũng hi vọng không có lần thứ hai nếu không…" Trong mắt Tiêu Viêm xẹt qua một chút hàn quang, trầm giọng nói.
Nghe được sự uy h**p của Tiêu Viêm khiến sắc mặt của lão cũng hơi có chút thay đổi, Ưng Sơn lão nhân còn chưa kịp trả lời thì lập tức đồng tử cũng co rút lại bởi vì lão thấy Tô Thiên đại trưởng lão cùng Tiểu Y Tiên đã chậm rãi xuất hiện phía sau, khí tức mơ hồ tập trung về phía lão.