Nguồn: TruyenYY
Nhìn bộ dạng Tiêu Viêm biến sắc, lão giả áo bào trắng xưng Diệu Thiên Hỏa kia khẽ mỉm cười, chợt phất tay áo nhàn nhạt nói: "Không cần phải sợ hãi, đấy chẳng qua là lúc ta còn sống mà thôi, hiện tại ta chỉ là mạnh hơn dạng linh hồn một chút mà thôi, với thực lực của ngươi, đủ để hoàn toàn g**t ch*t ta."
Nghe vậy, trong lòng Tiêu Viêm cũng buông xuống, thở phào nhẹ nhõm. Đối với vị cường giả Đấu Tôn lai lịch thần bí này, thực lực lão tương đương với Dược Lão, đặc biệt hơn lão giả này còn là chủ nhân trước đây của Vẫn Lạc Tâm Viêm
Thiên Hỏa Tôn Giả vuốt vuốt Vẫn Lạc Tâm Viêm đang ở trong tay mình, một lát sau, hơi trầm tư suy nghĩ, thở dài một tiếng, ngón tay búng ra, Vẫn Lạc Tâm Viên lại hóa thành hỏa xà bay nhanh về phía Tiêu Viêm.
Tiếp lấy Vẫn Lạc Tâm Viêm thật cẩn thận, Tiêu Viêm chưa thu nó vào trong cơ thể ngay lập tức, mặc kệ nó xoay quanh trong lòng bàn tay, cho đến lúc không phát hiện thấy có chỗ nào không ổn, mới cẩn thận thu nó vào trong cơ thể. Sau khi thu hồi Vẫn Lạc Tâm Viêm, sự đề phòng của Tiêu Viêm với vị lão giả kia mới giảm bớt đi chút ít, lập tức khách khí cười nói: "Tiểu tử đã l* m*ng, không biết nơi này lại là nơi tọa hóa của lão tiên sinh, nếu có chỗ nào đắc tội kính mong lão tiên sinh thông cảm bỏ qua cho."
Thiên Hỏa Tôn Giả phất tay áo, ánh mắt liếc nhìn Tiêu Viêm một cái, chợt chỉ vào ấu thể hỏa diệm, thản nhiên nói: "Có phải người đối với đóa Vẫn Lạc Tâm Viêm này có chút hứng thú hay không?
Nghe được lời nói của Thiên Hỏa Tôn Giả, trong lòng Tiêu Viêm chợt rùng mình, cười khan nói: "Đó là vật của lão tiên sinh, tiểu tử may mắn có được truyền thừa của một đóa Vẫn Lạc Tâm Viêm, đó chính là phúc phận, tiểu tử thực sự cảm thấy hài lòng rồi."
"Tiểu tử, không cần trước mặt lão nhân ta dáng bộ đùa giỡn vậy, thời điểm có người trên đại lục Đấu Khí này lừa dối ta, gia gia ngươi cũng chưa biết đã được sinh ra hay chưa đấy." Thiên Hỏa Tôn Giả tựa cười như không cười nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm không khỏi có chút xấu hổ, lão gia hỏa này thì ra đã sớm nhìn thấu được suy nghĩ trong lòng hắn.
Không chút quan tâm đến sự xấu hổ của Tiêu Viêm, ánh mắt Thiên Hỏa Tôn Giả có chút hoài niệm, nhìn ấu thể đóa Vẫn Lạc Tâm Viên kia, chậm rãi nói: "Năm đó ta tìm tới chỗ này, phát hiện ra tung tích của Vẫn Lạc Tâm Viêm, sau khi hao tốn khoảng thời gian mấy năm, mới may mắn đem nó thu phục. Khi ta thu phục được đóa Vẫn Lạc Tâm Viêm kia, cũng chính là đóa đang tồn tại trong cơ thể của ngươi."
Nghe được Thiên Hỏa tôn giả đột nhiên nói đến chuyện xưa, Tiêu Viêm cũng cực kì chú ý, hắn đối với chuyện về Vẫn Lạc Tâm Viêm, vẫn luôn có sự quan tâm.
"Năm đó, ỷ vào mấy phần bản lĩnh, tưởng thiên hạ có thể đi lại tự do, vì vậy, sau khi thu phục được đóa Vẫn Lạc Tâm Viêm, nhưng vẫn chưa rời đi, ngược lại tò mò xâm nhập vào trong thế giới nham tương." Thiên Hỏa Tôn Giả từ từ kể lại, trong giọng nói có chút thở dài, dường như vì sự l* m*ng năm đó mà có chút hối hận.