Nguồn: TruyenYY
Trong lòng đã có quyết định, vẻ do dự trong mắt Tiêu Viêm cũng chậm rãi thu lại. Cúi đầu nhìn biển nham tương kéo dài vô tận, trên khuôn mặt của hắn hiện lên một chút ngưng trọng. Đối với vật ở sâu trong lòng biển nham tương, tột cùng có sự tình gì, hắn cũng không rõ ràng lắm, muốn xâm nhập vào đó, phải có thực lực mạnh mẽ dị thường. Bởi vì nhiệt độ cực cao, cộng thêm áp lực do nham thạch nóng chảy tạo thành, cho nên những cường giả tầm thường cũng khó có thể chịu đựng nổi.
Dựa theo phỏng đoán của Tiêu Viêm, muốn đi sâu vào bên trong nham tương, thực lực phải đạt đến cấp bậc Đấu Tông, nếu chỉ là Đấu Hoàng bình thường, đấu khí không đủ hùng hậu để duy trì. Nếu đi xuống, chỉ e rằng họa phúc khó lường. Đương nhiên, Tiêu Viêm vẫn là ngoại lệ. Đây chính là nơi Vẫn Lạc Tâm Viêm sinh ra, mà hắn thân là chủ nhân, muốn tiềm nhập vào bên trong vẫn thoải mái hơn nhiều so với những người khác.
Đứng trước nham tương nóng chảy, sau một thời gian trầm ngâm, Tiêu Viêm vung tay một cái, Huyền Trọng Xích một lần nữa xuất hiện trong tay. Sau đó, tay áo phất lên, phát Huyền Trọng Xích hóa thành một đạo hắc ảnh mà b*n r*, cuối cùng mạnh mẽ cắm sâu vào vách núi phía trên. Lực lượng mạnh mẽ làm cho Huyền Trọng Xích cắm sâu vào vách đá đến mấy thước.
Ở bên trong Trọng Xích, Tiêu Viêm lưu lại một tia linh hồn ấn ký, đây chính là dấu hiệu nhận biết để hắn có thể quay về. Dưới tầng tầng nham thạch nóng chảy, tầm mắt có chút mơ hồ, nông sâu không rõ. Hơn nữa, nham tương còn sềnh sệch, diện tích vô cùng rộng lớn, nếu càn rỡ xông vào bên trong, thì làm sao có thể xác định đúng hướng để quay về phía trên? Nói không chừng, càn rỡ như thế sẽ làm khoảng cách an toàn xa dần, mà có một dấu hiệu để cảm ứng, mặc dù gặp tình huống bất lợi, Tiêu Viêm có thể nhanh chóng tìm được lộ tuyến chuẩn xác để an toàn tháo chạy.
An bài xong hết thảy, Tiêu Viêm mới có cảm giác yên tâm, thở nhẹ một hơi. Hỏa diễm xanh biếc từ trong cơ thể chậm rãi tuôn trào ra, cuối cùng cũng bao phủ toàn bộ cơ thể. Từ xa nhìn lại, hắn trông rất giống như đang bị thiêu đốt bởi một đoàn hỏa diễm xanh biếc.
"Phốc!"
Đợi đến khi hỏa diễm đã bao phủ toàn bộ cơ thể, Tiêu Viêm cũng không còn chần chừ, thân hình nhảy vụt vào bên trong nham tương sềnh sệch nóng chảy, tạo thành một luồng bọt khí bốc lên dày đặc, rồi lại bạo liệt nổ mạnh. Nham tương vô cùng vô tận lại một lần nữa trở nên tĩnh mịch, chỉ còn lại Hắc Xích phía trên đang phóng thích hắc mang nhàn nhạt vào không trung, như một ngọn hải đăng dẫn đường.
Tiến vào bên trong nham thạch nóng chảy, áp lực do nhiệt độ tạo thành từ bốn phía đã vọt đến như muốn ép Tiêu Viêm thành thịt vụn. Bất quá, đấu khí trong cơ thể của hắn tuôn trào hùng dũng, ngăn cách hắn với ngoại giới, cũng làm áp lực lẫn lực cản giảm đi rất nhiều. Nguồn: htts://webtruyenchu.com