Quả thứ năm! Quả cuối cho ngày hôm nay! To be continued...
Thiên Bách nhị lão còn chưa ở bên trong đình viện được bao lâu, liền một lần nữa theo cách bọn họ xuất hiện, lặng lẽ biến mất vô thanh vô tức. Đối với cao nhân như bọn họ, Tiêu Viêm ngoại trừ cách âm thầm cảm tạ ở trong lòng ra, hẹn ngày báo đáp, cũng không nói ra tâm tình của hắn. Cao nhân, luôn luôn có cách hành sự của cao nhân a!
Kiểm tra qua một lần thi thể của Địa Ma lão quỷ được nhị lão lưu lại, Tiêu Viêm rất kinh ngạc phát hiện ra bên trong không còn dấu vết của linh hồn. Nói như vậy, linh hồn của tên gia hỏa này đã bị Bách lão phá hư hoàn toàn. Đối với tử trạng thế này, trên trán hắn liền đổ mồ hôi lạnh, không biết Bách lão năm xưa có ân oán gì với lão quỷ này mà cư nhiên lại ra tay ngoan độc đến như vậy.
Đương nhiên, Tiêu Viêm đối với lão quỷ này cũng không có sự thương xót hay đồng tình nào. Lần này, nếu Thiên Bách nhị lão không hiện thân, chỉ sợ toàn bộ nội viện dưới "Hủy Diệt Hỏa Liên" kinh khủng của hắn đã bị biến thành một bãi phế tích. Lúc đó, chỉ e rằng hắn lập tức trở thành tội nhân của Già Nam Học Viện.
Tiêu Viêm cũng chưa vội hủy hoại thân thể lạnh như băng của Địa Ma lão quỷ kia, ngược lại, hắn còn mời mấy vị trưởng lão có đấu khí Băng hệ liên thủ đông lại thành băng, sau đó thu vào nạp giới.
Thân thể của cường giả Thất tinh Đấu Tông có lẽ không có tác dụng gì đối với người khác, nhưng Tiêu Viêm trước sau vẫn nhớ rõ, hắn cần phải luyện chế một thân thể mới cho Dược Lão, mà đúng lúc hắn lại thu được một thân thể Đấu Tông. Dù lúc trước, hắn đã thu được thân thể của Vân Sơn, nhưng so sánh với Địa Ma lão quỷ hiện tại, không thể nghi ngờ, thân thể của người sau còn hơn một bậc.
Sau khi cất kỹ thi thể, Tiêu Viêm lười nhác lê thân thể vô cùng mỏi mệt của mình về phòng. Trận đại chiến hôm nay không chỉ làm hắn hoàn toàn kiệt quệ, nếu không phải trong lúc ấy hắn điên cuồng nuốt vào một lượng lớn đan dược, cộng thêm Thiên Bách nhị lão hỗ trợ áp chế dược lực bạo phát trong cơ thể, chỉ sợ Tiêu Viêm lúc ấy đã bị dược lực cuồng bạo trong cơ thể bộc phát làm hắn lâm vào hôn mê.
Nhưng dù vậy, giờ phút này, Tiêu Viêm vẫn thụ ngoại thương lẫn nội thương nghiêm trọng. Hơn nữa, đấu khí trong cơ thể đã gần như khô cạn. Hiển nhiên, hắn đã bị đánh cho thê thảm, không còn ra hình người (CV ghi là đánh người thành viên – đánh từ người hóa thành con vượn, nghe kinh vãi đệk!-DG).
Đương nhiên, tuy lần này thụ thương rất nặng, nhưng với Tiêu Viêm mà nói thì lại thường xuyên như cơm bữa, cũng không cần quá khẩn trương. Chỉ cần có đủ thời gian, hoàn toàn khôi phục chỉ là chuyện sớm hay muộn. Dù sao, khí lực của hắn vẫn vượt xa cường giả thông thường, cộng thêm mấy năm nay được phục dụng toàn là thiên tài địa bảo, dược lực tồn trữ trong cơ thể vẫn còn chưa được hắn hoàn toàn luyện hóa, bài xuất ra toàn bộ.