Hai đạo nhân ảnh màu xám xuất hiện quá đột ngột, mà trước khi nhìn thấy, Tiêu Viêm cơ hồ không hề cảm ứng được chút nào. Loại biến cố đột ngột như vậy làm thủ ấn đang biến hóa chợt đình trệ, hắn cũng thoáng trầm mặc. Ánh mắt lại quét qua quả cầu lửa đang càng ngày càng khổng lồ, hắn không kiềm được quát to: "Hai vị, hỏa cầu sắp nổ rồi, mau mau rời khỏi đây ngay".
Có vẻ như đã nghe được lời cảnh báo của Tiêu Viêm, hai đạo hôi bào nhân ảnh (áo bào màu tro) bên cạnh hỏa cầu khổng lồ cũng chậm rãi ngẩng đầu lên. Ánh mắt tang thương mà bình thản liếc nhẹ Tiêu Viêm. Mà chính cái nhìn thoáng qua này khiến hắn kinh hãi phát hiện ra cỗ dược lực cuồng bạo đang kịch liệt bốc lên kia không ngờ lại dần dần lắng xuống.
Cảm giác được sự biến hóa này ở trong cơ thể, trong mắt Tiêu Viêm không khỏi tràn lên cảm giác hãi hùng. Chỉ vẻn vẹn một cái liếc mắt mà có thể chèn ép, chế trụ dược lực đang bạo động trong cơ thể hắn từ một cự li xa như vậy. Loại thực lực này… "Không phải quá nghịch thiên, quá đáng sơ sao? Hai đạo hôi ảnh (hôi sắc nhân ảnh- a.Hóng) thần bí này tột cùng là cao nhân phương nào? Hắc Giác Vực này từ khi nào lại xuất hiện những cường giả đáng sợ như vậy?"
Trong lúc Tiêu Viêm đang kinh hãi trong lòng thì đám người Tô Thiên, Hàn Phong vốn đã rút lui một khoảng trước đó cũng đã phát hiện sự tồn tại của hai đạo hôi ảnh. Họ chợt ngẩng ra một lúc lâu. Tô Thiên như đột nhiên nhớ ra một điều gì đó, ánh mắt mau chóng tràn lên vẻ cuồng hỉ, thấp giọng lẩm bẩm: "Mấy lão bất tử này, rốt cuộc cũng chịu ra tay!"
"Đại trưởng lão, bọn họ là…?" Mấy vị trưởng lão nội viện sau lưng Tô Thiên cũng kinh nghi hỏi. Tuy chưa cảm nhận được sức mạnh hùng hồn gì từ trên người hai đạo hôi ảnh, nhưng trong mơ hồ, bọn họ lại cảm nhận được một sự áp bức khác thường bao phủ trong lòng cùng với sâu trong linh hồn.
"Già Nam Học Viện Thủ Hộ Giả!" Tô Thiên chậm rãi nói: "Thật ra nếu không phải thời khắc Già Nam Học Viện lâm vào cảnh sinh tử tồn vong thì họ vĩnh viễn sẽ không xuất thủ. May cho lần này, nếu không, chắc cả cái Nội Viện này…" Nói đến đây, vẻ mặt Tô Thiên cũng nhịn không được mà nổi lên một chút sợ hãi tàn dư.
"Thủ Hộ Giả?" Đông đảo Nội Viện trưởng lão thấp giọng hô, mang theo vẻ mờ mịt trong mắt.
Đối với vô số ánh mắt từ bốn phương tám hướng, hai đạo hôi ảnh thần bí xem như không thấy, không hề phản ứng. Ánh mắt đặt trên thân Tiêu Viêm chợt thu lại, sau đó nhìn chăm chú vào hỏa cầu khổng lồ trước mắt. Cảm nhận được năng lượng hủy diệt kh*ng b* ẩn chứa trong quả cầu, ánh mắt tang thương vốn như giếng cổ không một gợn sóng kia cũng thoáng có chút kinh ngạc. Cùng liếc nhau một cái, hai đôi bàn tay gầy guộc chậm rãi lộ ra từ trong áo bào, các ấn kí quái dị cũng dần được kết động.