Mặc dù nghi hoặc trong lòng nhưng Tiểu Y Tiên cũng khẽ gật đầu, nhẹ giọng nói: "Muội sẽ tranh thủ đủ thời gian cho huynh!"
Nghe vậy, Tiêu Viêm khẽ thở ra một hơi, ánh mắt lành lạnh liếc Địa Ma Lão Quỷ, cốt dực khẽ chấn động, đưa thân hình chậm rãi lui về sau. Trong lòng hắn thầm hô may mắn khi luyện chế thành công Thiên Nhạn Cửu Hành Dực trước trận chiến này nổ ra. Nếu không, hắn cũng không cách nào tránh né được công kích của Địa Ma lão quỷ lâu như vậy.
Nhìn Tiêu Viêm lui ra phía sau, ánh mắt Địa Ma Lão Quỷ càng thêm lạnh lẽo, tay áo mạnh mẽ vung lên, một đạo băng trùy đen nhánh từ trong tay áo nhanh như chớp bạo xuất tới trước mặt Tiêu Viêm.
"Xuy!"
Băng trùy đen nhánh vừa b*n r*, lập tức một đạo đấu khí màu tím dày đặc có tính ăn mòn dữ dội lướt đến, cùng với băng trùy va chạm vào nhau, một tràng âm thanh xuy xuy vang lên, đấu khí hai người cùng song song triệt tiêu.
"Đối thủ của ngươi là ta." Thân hình Tiểu Y Tiên mềm mại, thon dài trôi nổi nơi chân trời, mái tóc trắng khẽ phất phơ trong gió, ánh mắt nàng lạnh lẽo liếc Địa Ma lão quỷ, chậm rãi nói.
Nhíu mắt nhìn về Tiểu Y Tiên, Địa Ma lão quỷ cười lạnh nói: "Mặc dù không biết vì sao thực lực ngươi lại tăng vọt lên một đoạn, tuy nhiên ngươi hiện giờ cùng lắm cũng chỉ là Ngũ tinh Đấu Tông mà thôi, trong khi lão phu đã tiến nhập Thất Tinh Đấu Tông từ lâu rồi."
"Thật không?" Khóe miệng Tiểu Y Tiên hơi nhếch lên, bàn tay thon thả khẽ phất ra, đấu khí nồng đậm màu tím uốn lượn như độc xà, chậm rãi quấn quanh trên bàn tay, cuối cùng tụ lại thành hai cự xà màu nâu tím. Mỗi lần cự xà thở ra, đều mang theo thanh âm tê tê cùng với một cỗ mùi vị như có như không.
"Xuy!"
Cự xà dưới sự thao túng của Tiểu Y Tiên, như có linh tính hướng về phía Địa Ma lão quỷ phát ra thanh âm tê tê thăm dò, chợt cái đuôi vung lên, hóa thành hai cái bóng mơ hồ, nhanh như chớp phóng về phía Địa Ma lão quỷ.
Nhìn cự xà đang lao tới, Địa Ma lão quỷ buông tiếng hừ lạnh, cong ngón tay búng ra, hàn khí màu đen cấp tốc tuôn ra ở trước mặt, hóa thành vài cái băng chùy bén nhọn, mang theo âm thanh ô ô như tiếng khóc than, hung hãn bắn về phía hai bóng ảnh màu nâu tím. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
"Phốc!"
Hai cự xà nhanh như điện, thoắt ẩn thoắt hiện, bất chợt mở lớn cái miệng dữ tợn phun ra hai luồng khói độc bắn vào băng trùy. Lập tức, băng chùy nhanh chóng bị ăn mòn hoàn toàn, tiêu tán thành hư vô. Thừa dịp đó, tốc độ cự xà đột nhiên bộc phát, trong nháy mắt đã hiện ra trước mặt Địa Ma lão quỷ, cái miệng há rộng, phún ra hai tia máu đỏ sẫm.
Ánh mắt lạnh băng nhìn công kích hai con cự xà màu nâu tím, Địa Ma lão quỷ vung tay áo, cấp tốc khởi động hàn khí, cuối cùng hóa thành một khối băng bóng láng như gương trước mặt, ngăn chặn công kích của hai tia máu.
"Xuy xuy!"
Tia máu chạm vào băng kính, lập tức toát ra vụ khí màu trắng dày đặc, ăn mòn băng kính với tốc độ cực nhanh. Đồng thời với việc ăn mòn băng kính, tia máu cũng nhanh chóng thu nhỏ lại. Tại thời điểm băng kính sắp bị xuyên thủng, tia máu cũng đã hoàn toàn tiêu thất.
Nhìn tia máu thất bại trong gang tấc, nụ cười trên gương mặt Địa Ma lão quỷ càng thêm lạnh lẽo. Băng kính trước mặt cũng chậm rãi hòa tan, hóa thành một mảnh hàn khí màu đen, lũ lượt quay trở về trên người hắn. Sau đó, hắn nắm chặt hai thủ trảo, ngưng tụ hai luồng hàn khí đen nhánh thành hai quỷ thủ thật lớn, tóm chặt lấy hai cự xà trong tay, hung hãn xiết chặt, lập tức đem cự xà chấn nát trong bàn tay.