Quỷ trảo đen nhánh đầy hàn khí hiện ra trong đồng tử Tiêu Viêm, nhanh chóng phóng đại lên. Khi mà phần đông tiếng kinh hô vang lên, sắc mặt Tiêu Viêm vẫn chưa có bao nhiêu biến hóa, khóe miệng chậm rãi hé ra, cười lạnh lùng, trong tay ấn kết sớm chuẩn bị đã nhất thời ngưng tụ.
"Oành!"
Sau khi một âm thanh trầm thấp vang lên, một đôi cốt dực chừng tầm trượng, đột nhiên mạnh mẽ từ sau lưng Tiêu Viêm bung ra, chợt hai cánh khẽ rung, cuồng phong cùng sấm rền cùng lúc vang vọng, mà thân hình Tiêu Viêm đột nhiên trở nên mơ hồ.
"Xuy!"
Quỷ trảo sắc bén nhanh như điện đánh đến, sau khi đánh trúng yết hầu của Tiêu Viêm thì cứ như vậy vô thanh vô tức xuyên qua.
Thủ trảo vừa mới chạm đến tàn ảnh của Tiêu Viêm, đồng tử của Địa Ma Lão Quỷ đã hơi co rụt lại, hừ lạnh một tiếng, hàn khí trong lòng bàn tay b*n r*, trực tiếp đem tàn ảnh này chấn thành hư vô, chợt chậm rãi xoay người, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, thản nhiên nói: "Khó trách ba người Phương Ngôn đều chết trong tay ngươi, cấp độ như vậy, chớ nói là bọn họ, cho dù là một ít cường giả Đấu Tông, chỉ sợ cũng đánh không lại, hứng thú của lão phu với ngươi thật ra càng lúc càng lớn à!"
Một màn kinh tâm, làm cho trái tim của không ít đệ tử bên dưới đập rộn rã, ánh mắt nhìn theo tầm mắt của Địa Ma lão quỷ, sau đó trong mắt nhất thời xuất hiện tia kinh ngạc.
Trên bầu trời, hắc bào thanh niên đang đứng vỗ cánh trôi nổi. Phía sau lưng, một đôi cốt dực tầm trượng đang từ từ mở rộng ra, không gian hơi chấn động, mơ hồ còn có tiếng sấm vang vọng, nhìn cốt dực trong suốt, ánh mặt trời xiên xiên từ trên chín tầng trời chiếu rọi xuống đôi cốt dực như ngọc thạch làm nó lóe ra ánh sáng chói mắt, sáng bóng. Một màn hoa lệ này, tất cả mọi người đều thu vào trong mắt, một ít thiếu nữ, trong mắt tinh quang lấp lánh, hình tượng Tiêu Viêm giờ phút này, quả thực giống như bạch mã hoàng tử xuất hiện trong giấc mộng của các nàng, đặc biệt người này còn hơn cả mấy hoàng tử ở thực lực mạnh mẽ.
"Người này, lúc nào cũng thích khiến cho người ta kinh tâm động phách vậy chứ!" bên trong những người hiện diện trên đàn, Ngô Hạo lau mồ hôi lạnh trên trán, hướng về phía đám người Tiêu Ngọc, Hổ Gia cười khổ nói.
Tiêu Ngọc khẽ gật đầu. Hôm nay nàng cũng như mọi ngày mặc một bộ chức nghiệp Hóa Đạo Sư, loại bào phục này có chút rộng thùng thình, mặc trên dáng người thon thả như Tiêu Ngọc, lại cực kỳ thích hợp, khí chất mê người như có như không phát tán ra bên ngoài, làm cho xung quanh không ít ánh mắt của các nam đệ tử lặng lẽ chuyển đến.
Đối với ánh mắt xung quanh, Tiêu Ngọc thật ra chưa từng để ý đến, cái cổ thon dài trắng như tuyết trông như cổ thiên nga hơi hơi ngẩng cao, đôi mắt đẹp nhìn lên hắc bào thanh niên ở trên không, hàm răng khẽ cắn đôi môi mọng đỏ, trong mắt hiện lên một tia lo lắng, che dấu một chút tình cảm khác thường.