Cốt dực (cánh) nhẹ nhàng vỗ. Trong phòng lập tức xuất hiện âm thanh cuồng phong gào thét rồi tiếng sấm rất nhỏ vang lên. Tiêu Viêm thoáng cảm thụ năng lượng ẩn chứa bên trong cốt dực, cảm thấy mỹ mãm đem nó chậm rãi thu hồi.
Quang mang từ cốt dực thoáng hiện lên, cốt cánh nhanh chóng thu nhỏ lại, hoá thành hai luồng sáng, tiến vào bên trong thân thể Tiêu Viêm, sau đó biến mất không thấy gì nữa.
Sau khi cốt dực nhập vào thân thể, Tiêu Viêm cẩn thận cảm ứng một chút, khẽ cười một tiếng. Kim Nhạn tông có thể trở thành một trong những thế lực đứng đầu của Xuất Vân đế quốc quả nhiên không phải là may mắn mà được, bí pháp Thiên Nhạn Cửu Hành Dực này cũng khá là huyền diệu, khả năng di chuyển quả là hạng nhất, nếu như ngày đó không phải là Lạc Nhạn Thiên đang mây mưa trăng gió cùng với thị nữ thì Mỹ Đỗ Toa cũng sẽ không dễ dàng bắt được rồi g**t ch*t.
Tiêu Viêm hiện giờ đem cốt cánh luyện chế thành công cũng xem như là đã có nhiều hơn một chút an toàn, ngày sau nếu lỡ có gặp phải một ít cường giả mà vượt quá khả năng chống đỡ của mình, đánh không lại vẫn có thể chạy trốn, hắn vốn đã có tốc độ rồi mà bây giờ kết hợp với cốt cánh thì cho dù là một ít Đấu Tông thực lực siêu cường cũng sẽ không nhanh hơn hắn được bao nhiêu.
Tiêu Viêm đem cốt dực thu hồi vào bên trong cơ thể, khẽ thở ra một hơi, chậm rãi cất bước hướng về phía cửa phòng, sau đó mở ra.
"Hắt xì…"
Ánh nắng ấm áp và chói mắt theo cửa phòng chậm rãi mở ra, lập tức trút vào phòng như thuỷ ngân, khiến Tiêu Viêm phải híp mắt lại một lúc, sau đó mới cảm thấy thích nghi được, chậm rãi cất bước ra khỏi phòng.
"Ngươi cuối cùng cũng đi ra!" Tiêu Viêm vừa mới ra khỏi phòng, thì một thanh âm nữ nhân nhè nhẹ được truyền tới từ trong phòng tiểu viện ở phía trước, hắn ngẩng đầu nhìn thì thấy một nữ tử áo trắng tao nhã đang ngồi cạnh bàn đá, phong cách như vậy thì ngoại trừ Tiểu Y Tiên ra còn có ai khác?
Tiêu Viêm cười cười, đi vào tiểu viện, ngồi xuống bên cạnh Tiểu Y Tiên, nói: "Cảm thấy hoàn cảnh ở nơi này như thế nào?"
"Ừm!" Tiểu Y Tiên mỉm cười gật đầu, nhẹ giọng nói: "Ta chưa bao giờ hưởng thụ qua cuộc sống như vậy, quả thật là rất thích."
Tiêu Viêm im lặng, hắn nghe được một chút bi thương ẩn trong giọng nói của Tiểu Y Tiên, hắn biết Tiểu Y Tiên từ nhỏ đã phải sống một thân một mình tự lo tất cả, nếu như nàng khi còn nhỏ có thể tiến vào bên trong Già Nam Học Viện một khoảng thời gian thì tính tình của nàng cũng sẽ không quái gở như bây giờ, nhưng đáng tiếc nàng lại là Ách Nan Độc Thể. Điều này khiến cho nàng cả đời cũng chỉ có thể sống trong cô đơn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL