Nguồn: TruyenYY
Bên trong căn phòng, Tiêu Viêm chậm rãi mở mắt, tinh quang từ trong đôi mắt hắn lóe lên rồi nhanh chóng tiêu tán.
Một ngụm trọc khí từ yết hầu Tiêu Viêm chậm rãi phun ra. Dù trải qua một trận đại chiến linh hồn, thì giờ phút này trông hắn không có vẻ gì là mệt mỏi, mà ngược lại, dường như vì cắn nuốt được không ít linh hồn khí tức còn thừa của Ma thú, đã làm cho linh hồn Tiêu Viêm xuất hiện một ít tăng trưởng. Vốn thân thể hắn lúc trước có chút mệt mỏi, giờ trở nên tràn ngập sức sống.
Tiêu Viêm chậm rãi nhìn về cặp Ngọc Thạch Cốt Dực đang lơ lửng trước mặt. Sau khi trải qua quá trình luyện hóa, nó càng có vẻ sáng bóng hơn. Đồng thời, cỗ khí tức hung lệ như có như không lúc trước, luôn truyền ra từ nó cũng đã giảm bớt rất nhiều! Hiển nhiên khi luyện hóa được tàn hồn đã mang lại những hiệu quả không ít.
Thủ chưởng vẫy nhẹ một cái, kiện Ngọc Thạch Cốt Dực liền nhẹ nhàng rơi xuống trong tay Tiêu Viêm. Bên ngoài một mảnh lạnh lẽo nhưng bên trong lại mang theo độ ấm nhàn nhạt, giống như một loại ôn ngọc khiến cho người ta có cảm giác có chút thư sướng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Hai tay nắm lấy kiện Ngọc Thạch Cốt Dực, hắn thưởng thức một hồi lâu, yêu thích không muốn rời. Nhưng dù thế thì hắn cũng chỉ tấm tắc cảm thán hai tiếng, rồi cong ngón tay búng ra, một ngọn lửa xanh thẫm hừng hực cháy, đột nhiên từ trong thân thể bùng phát lên, rồi chậm rãi ly khai, ngưng tụ lại ở khoảng không trước mặt.
Dưới sự thao túng của lực lượng linh hồn, nhiệt độ của ngọn lửa xanh bùng bùng tăng cao. Một lát sau, Tiêu Viêm khẽ hất tay, cặp Ngọc Thạch Cốt Dực liền bay tới, chìm vào trong ngọn lửa.
Khi cặp Ngọc Thạch Cốt Dực tiến vào, ngọn lửa xanh biếc kia nhất thời bùng cháy, một cỗ nhiệt độ kinh khủng từ bên trong tràn ra xung quanh, cả căn phòng giống như biến thành một cái lò nướng vĩ đại.
Tiêu Viêm nhìn không chớp mắt vào cặp Ngọc Thạch Cốt Dực đang bị thiêu đốt trong ngọn lửa. Chỉ thấy khi nhiệt độ càng tăng lên cao, thì một luồng hơi xám mà mắt thường khó có thể nhận thấy được, cũng từ trong cặp cánh thoát ra, cuối cùng dưới nhiệt độ kinh khủng của Lưu Ly Liên Tâm Hỏa hóa thành hư vô mà tiêu tán đi.
"Không nghĩ tới đám tàn hồn khí tức này lại ẩn tàng sâu đến vậy! Nếu không nhờ Lưu Ly Liên Tâm Hỏa, thì thật đúng là khó có thể đem chúng nó bức ra a…" Nhìn những luồng hơi xám nhạt lần lượt bị ép ra rồi tan biến này, Tiêu Viêm cũng không khỏi cảm thấy sợ hãi, lắc đầu thở dài.
Lòng thầm than nhưng tay Tiêu Viêm lại không chút nào ngừng nghỉ, nhiệt độ của Lưu Ly Liên Tâm Hỏa dưới sự khống chế của hắn không ngừng tăng cao...
Nhiệt độ của ngọn lửa càng lúc càng lớn, thiêu đốt thật lâu. Cuối cùng, tốc độ luồng khí màu xám thoát ra từ bên trong Ngọc Thạch Cốt Dực cũng dần dần trở nên chậm lại. Lúc trước còn có thể thường xuyên thấy được, nhưng bây giờ cần phải cách hai ba khắc thời gian mới có một tia khí lưu nhàn nhạt phiêu tán bay lên. Hiển nhiên, dưới nhiệt độ kinh khủng của Lưu Ly Liên Tâm Hỏa, đám tàn hồn khí tức ẩn nấp bên trong kiện Ngọc Thạch Cốt Dực đã từng bước bị ép cả ra ngoài.