Nguồn: TruyenYY
Một khi đã hạ quyết tâm, tức thì sự giằng co trong mắt Tiêu Viêm cũng nhanh chóng biến mất! Hắn thở ra nhè nhẹ, rồi chăm chú nhìn vào đôi Ngọc Thạch Cốt Dực đang lơ lửng trên không trung, nắm tay siết chặt lại, khuôn mặt tràn ngập vẻ tàn nhẫn và quyết đoán.
"Ta không tin đến cả một cặp xương khô mà ta cũng không giải quyết được!"
Tiêu Viêm nghiến răng, bàn tay khẽ vẫy, đôi Ngọc Thạch Cốt Dực kia cũng từ từ hạ xuống, cuối cùng dừng lại trước mặt hắn nửa thước.
Đảo mắt nhìn đôi cánh một lần nữa, Tiêu Viêm vung tay bắt đầu tạo kết ấn. Hắn khép hờ đôi mi, một cỗ linh hồn lực lượng hùng hậu dần dần từ mi tâm khuếch tán ra, cuối cùng hội tụ lại một chỗ, vô cùng cẩn thận và tỉ mỉ quấn xung quanh cặp cốt dực.
"Ầm!"
Khi lực lượng linh hồn của Tiêu Viêm vừa tiếp xúc vào đôi Ngọc Thạch Cốt Dực, một thanh âm trầm thấp nhất thời nổ vang trong đại não, khiến cho tinh thần hắn lâm vào trạng thái mờ mịt. Thế giới trước mặt Tiêu Viêm đột nhiên có sự biến hóa kì lạ.
Đây là một mảnh thế giới âm u, không hề tồn tại một chút sự sống nào. Linh hồn Tiêu Viêm lúc này đang lơ lửng giữa không trung, hắn đưa mắt nhìn xung quanh rồi nhíu mày, lẩm bẩm: "Đây chính là không gian bên trong cặp cánh sao? Vậy khí tức Ma thú còn sót lại đâu?"
Khi Tiêu Viêm còn đang mơ mơ hồ hồ nhìn ngửa nhìn nghiêng, thì đột nhiên xảy ra những chấn động thật nhỏ, một luồng khí màu xám cô đọng như thực chất chậm rãi đùn ra. Theo quá trình ngưng tụ, một cột ánh sáng đỏ rực như máu xuất hiện vô cùng quỷ dị, cuồn cuộn tiến về phía Tiêu Viêm.
Từ khi cột sáng đỏ rực đó hình thành, thì lực lượng linh hồn của Tiêu Viêm cũng bắt đầu ngửi thấy một mùi máu tanh nồng đậm. Khí tức bên trong cột sáng tràn ngập sự hung lệ và cuồng bạo khó có thể che giấu! Cảm giác đó càng lúc càng lan tràn dày đặc, dường như chỉ vừa tiếp xúc với nó cũng đã khiến cho hô hấp của Tiêu Viêm trở nên nặng nề bức bối!
"Đúng là tà vật cổ quái…" Những biến hoá của thân thể không thoát khỏi sự chú ý cuả Tiêu Viêm, hắn hơi tái mặt, vội vàng trấn định tâm thần, đem luồng khí xám đáng sợ tràn ngập trong tâm tưởng kia bài trừ ra khỏi cơ thể, cố gắng không để nó lây nhiễm vào người!
"Hống…"
Ngay lúc Tiêu Viêm vừa ổn định được tâm thần, thì bên trong luồng khí xám đột nhiên vang lên một tiếng thú hống kinh thiên động địa, một tiếng hống tràn ngâp sự hung ác và tàn bạo khiến người ta phải e sợ kinh hãi. Trong tiếng thú hống vang vọng đó, đạo hôi sắc khí lưu kia liền giống như nhận được chỉ thị, ầm ầm như bao phủ cả đất trời lao về phía Tiêu Viêm.
Nhận thấy sự biến hóa của luồng khí xám, Tiêu Viêm rùng mình sởn gai ốc, hắn vội vàng thúc dục lực lượng linh hồn tạo thành một tấm màn chắn bao quanh thân, ngăn cách luồng khí xám bên ngoài.