Nguồn: TruyenYY
Trong đại sảnh, mọi người theo vai vế ngồi xuống, Tiêu Viêm mỉm cười nhìn hai người ngồi đối diện, Ngô Hạo thật ra đã gặp qua một lần tại Hắc Giác Vực, chưa có biến hóa gì lớn, còn Hổ Gia, từ một tiểu yêu nữ trong quá khứ biến đổi thành một thiếu nữ nhu mì giỏi giang, mái tóc để ngắn, càng tôn lên vẻ nhu mì, lại nhiều hơn một phần anh khí. Hai năm nay, tất cả mọi người, đều có một chút thay đổi nhất định.
Chia tay đã lâu, giờ mới gặp mặt, mọi người tự nhiên không thể thiếu một phen nói chuyện vui vẻ. Nét tươi cười trên gương mặt Ngô Hạo không hề thuyên giảm, đối với Tiêu Viêm, trong lòng hắn vẫn mang tâm tư kính trọng. Phần kính trọng này, xuất phát từ lần khảo hạch ở ngoại viện, Tiêu Viêm bằng vào thực lực của bản thân mà đả bại Hổ Gia cùng Bạch Sơn. Sau này, ở bên trong nội viện, lòng kính trọng ấy càng thêm nồng đậm.
Ngược lại với Ngô Hạo, lời nói của Hổ Gia không có chút khách khí nào với Tiêu Viêm, lại càng bất mãn với việc hắn phủi tay bỏ đi. Tuy nhiên, có thể gặp lại được Tiêu Viêm, nàng vẫn cực kỳ hưng phấn trong lòng.
"Hai năm qua, các người cũng đều trở thành cường giả cấp Đấu Vương, chúc mừng!" Tiêu Viêm cầm chén trà, nở nụ cười rồi lại thở dài cảm thán, nhớ tới năm đó bọn họ, một đám người trẻ tuổi làm nên sự tình điên cuồng. Khi đó, bọn họ bất quá cũng chỉ là cấp bậc Đại Đấu Sư nhỏ nhoi mà thôi.
"Sao có thể so với ngươi chứ!" Hổ Gia bĩu môi, từ lúc bước vào, nàng đã cảm nhận được từ trên người Tiêu Viêm tỏa ra một tầng uy áp như có như không. Qua đó, nàng liền biết thực lực của Tiêu Viêm, e rằng đã vượt qua bọn họ rất xa.
Tiêu Viêm cười, nhẹ giọng nói: "Hiện giờ Bàn Môn như thế nào?"
"Tự nhiên là so với năm đó tốt hơn vô số lần." trên gương mặt Hổ Gia hiện lên một tia đắc ý, nói tiếp: "Hiện giờ Ngô Hạo đã là trưởng lão nội viện, ta mặc dù đã đủ tư cách thăng lên làm trưởng lão, tuy nhiên còn phải vướng bận lo lắng quản lí cao tầng của Bàn Môn. Thật ra, với điều này ta cũng chưa có tính toán gì, dù sao một khi thăng lên làm trưởng lão, không thể can thiệp quá sâu vào nội tình của đệ tử."
"Lực lượng thành viên của Bàn Môn trong mấy năm nay, cũng không có quá nhiều thay đổi so với ban đầu, thậm chí còn ít đi rất nhiều, tính sơ qua e rằng cũng không vượt quá con số ba trăm." Ngô Hạo ngồi một bên cười nói: "Hiện giờ, điều kiện tuyển nhận của Bàn Môn càng ngày càng hà khắc, số lượng thu nhận mỗi một quý cũng không quá năm mươi người. Ngươi đừng xem thường con số hai trăm người mỗi năm này, bọn họ hầu hết là những người nổi bật nhất trong Nội Viện, tiềm lực không giống người bình thường."
Nghe vậy, Tiêu Viêm khẽ gật đầu, cười nhẹ nói: "Chỉ cần tinh nhuệ, không cần đông. Như vậy rất tốt, điều kiện tuyển nhận càng thêm hà khắc, sẽ làm cho thành viên Bàn Môn càng sở hữu thêm nhiều Ngưng Tâm lực, bọn họ chính vì thân phận của mình mà tự hào, điểm này cực kỳ trọng yếu."