Nguồn: TruyenYY
Trên bầu trời, một bóng người tóc bạc già nua đứng lơ lửng, nở một tràng cười dài nhìn những người phía dưới. Nhìn kỹ diện mạo người này, rõ ràng chính là đại trưởng lão của Nội Viện - Tô Thiên.
"Haha, thì ra là có trò hay ở ngay bên cạnh, thế mà lão phu suýt chút nữa bỏ lỡ rồi. " Tô Thiên vừa tủm tỉm cười vừa h* th*n xuống từ trên không, cuối cùng đứng bên cạnh ba người bọn Tiêu Viêm, mục quang nhìn về phía Hàn Phong, trong mắt cũng là hiện lên một chút kinh dị: "Không ngờ ngươi không chỉ không chết, ngược lại còn đột phá tới cấp bậc Đấu Tông, quả nhiên là ngoài sức tưởng tượng của ta đấy. "
"Được như vậy cũng là nhờ phúc của các ngươi cả đó. " Hàn Phong thần sắc lạnh lẽo, trong lòng lại hơi trầm xuống, Tô Thiên đột nhiên xuất hiện, cũng có chút khiến hắn trở tay không kịp. Thực lực của đối phương, hắn tự nhiên là biết rất rõ ràng, tuy nói hắn hôm nay đơn đả độc đấu căn bản không hề kiêng kị Tô Thiên, nhưng đối phương vẫn còn có một nữ Đấu Tông thần bí không rõ lai lịch, hai Đấu Tông cường giả này liên thủ, mặc dù là Ma Viêm cốc người đông thế mạnh, nhưng muốn đánh lại thì cũng khá nan giải.
Hơn nữa, đối phương còn có cả Tiêu Viêm nữa, đối với vị sư đệ trên danh nghĩa này, Hàn Phong mặc dù đối với này cực kỳ oán hận, nhưng trong lòng y cũng rõ ràng, kẻ này có chiến đấu lực vượt xa cấp bậc của bản thân. Nhớ năm xưa hắn mới chỉ là một Đấu Vương mà đã có thể làm cho mình - một kẻ đã bước một chân vào cánh cửa Đấu Tông bị trọng thương, vậy mà bây giờ Tiêu Viêm đã tấn giai lên Đấu Hoàng, sức chiến đấu tự nhiên là cũng theo đó mà tăng trưởng một lượng lớn. Vậy thì cục diện ngày hôm nay, nếu là chỉ bằng vào hắn cùng với Ma Viêm cốc mà nói, thì e rằng sẽ vô cùng khó khăn để chiếm được thượng phong.
"Có thể giết ngươi một lần, đương nhiên cũng có thể giết ngươi lần thứ hai, cho nên ngươi cũng không cần phải biểu hiện ra cái bộ dạng tiểu nhân đắc chí ấy đâu. " nhẹ liếc Hàn Phong một cái, Tô Thiên châm chọc cười.
Nghe vậy, sắc mặt Hàn Phong lại âm trầm hơn rất nhiều, quyền đầu trong tay áo siết chặt đến mức vang lên tiếng lách cách, sát ý nồng đậm không ngừng bùng phát ra từ trong cơ thể.
Tô Thiên xuất hiện, cũng là khiến cho Mạc Thiên Hành cùng Ưng Sơn Lão nhân có đôi chút biến sắc. Đối với một Đấu Tông cường giả, không có một ai là dám khinh bỉ không thèm nhìn, đặc biệt là trong cục diện đối lập rõ ràng như thế này, việc Tô Thiên gia nhập đã nhanh chóng khiến cho nhân mã cùng thực lực của phe Tiêu Viêm tăng vọt lên. Tương đối mà nói, những người phe bên kia hẳn là đang chỉ thấp thoáng ở vị trí hạ phong.
"Đại trưởng lão, tại sao người cũng tới? Sự tình bên kia?" Vẻ dữ tợn trên mặt Tiêu Viêm hoàn toàn biến mất không thấy gì nữa, vừa rồi Hàn Phong đã khổ sở khó nhọc hòng chọc giận hắn, chẳng cũng là coi thường định lực của Tiêu Viêm mà thôi. Sau khi cơn giận vừa mới bộc phát thì luồng sát ý thâm trầm này cũng đã bị hắn chậm rãi chôn sâu trong lòng, không để cho những cảm xúc ấy ảnh hưởng tới lý trí của hắn.