Nguồn: TruyenYY
Khuôn mặt hiện ra trước mắt Tiêu Viêm cũng không xa lạ gì với hắn. Bởi vì năm đó, chính là hắn đã tự tay chấm dứt tính mạng của lão. Mà người này, chính là đệ tử thứ nhất của Dược Lão, sư huynh của Tiêu Viêm, vị đan hoàng của Hắc Giác Vực ngày trước, Hàn Phong!
Hàn Phong bây giờ, hình dáng so với năm đó đã già nua hơn một chút. Cặp đồng tử đang chằm chằm nhìn Tiêu Viêm, tràn ngập vẻ lạnh lẽo cùng dữ tợn. Năm đó, nếu không phải là Tiêu Viêm, lão vốn có thể tiếp tục xưng bá tại Hắc Giác Vực, nhưng cuối cùng, đều là bị Tiêu Viêm hoàn toàn xóa sổ. Không chỉ mất đi địa vị đầy kiêu hãnh, mà lại còn rơi vào kết cục thê thảm, hồn lìa khỏi xác. Nếu không phải là vì lão có trong tay loại dị hỏa "Hải Tâm Diễm", thêm vào việc sau đó lão ta đã cực kỳ thông minh tìm một cơ hội đem nó dâng tặng cho một vị tôn giả của Hồn Điện. Thì chỉ sợ là linh hồn của lão sớm đã bị Hồn Điện đem nuốt sống, làm sao còn có thể sống đến bây giờ?
Nhưng mà cũng may, vị tôn lão của Hồn Điện kia niệm tình lão đã chủ động đem Dị Hỏa dâng tặng cho mình, đã đặc ý phái người tìm một thân thể của Đấu Tông cường giả cho lão, đem linh hồn đối phương đánh chết tươi. Sau đó để cho lão thôn phệ hấp thu, rồi lại chiếm cứ thân thể đối phương, cho nên lão mới có thực lực như bây giờ. Nhưng điều này cũng chỉ gần như là kế tạm thời. Cái thể xác này, nhiều lắm chỉ có thể giúp cho lão sống thêm mười mấy năm mà thôi, đến lúc đó thân thể tự động tan nát, mà linh hồn lão, cũng chỉ có thể theo cái thân thể hư thối ấy mà tiêu tan, không còn cơ hội sống sót nữa.
Đương nhiên là bất kể ra sao thì đó cũng là chuyện mười mấy năm sau, có thể sống lâu lâu như vậy, đối với kẻ vốn là nên trở thành chất dinh dưỡng như Hàn Phong mà nói, đã là ân huệ rất lớn. Mà chính vì phải sống trong cái hơi tàn như vậy, nên tự lão đã biến lão thành cái bộ dáng này. Đồng thời sự oán độc cùng vô vàn sát ý đối với Tiêu Viêm, cũng dần dần dâng cao đến mức đáng sợ. Vì vậy lần này lão vừa ra ngoài, liền đến thẳng Hắc Giác Vực, nếu không phải vì trên đường biết được tin tức của Bồ Đề Hóa Thể Tiên. Chỉ sợ lão sẽ trực tiếp động thủ với "Tiêu Môn" đầu tiên, đem người của Tiêu Môn giết sạch để xả mối hận trong lòng.
Mà đã gọi là gặp phải kẻ thù liền đỏ quạch mắt, thêm vào việc dưới loại tình huống bất ngờ gặp nhau tại cùng một nơi như thế này, thì Hàn Phong vừa mới cùng Tiêu Viêm va chạm, ngay lập tức sát ý trong lòng cơ hồ giống như đã hóa thành thực chất mà phóng ra. Ánh mắt dữ tợn mang đầy oán độc kia, cứ gắt gao dán chặt vào Tiêu Viêm.
Đối với ánh mắt oán độc của Hàn Phong, Tiêu Viêm vẫn chưa biểu lộ ra điều gì thất thố. Trong lòng sau khi trải qua phút kinh ngạc ban đầu, liền dần dần lắng xuống, ánh mắt quét nhẹ về phía Hàn Phong, cười lạnh nói: "Không ngờ tên phản đồ nhà ngươi vẫn còn sống, thật sự là ngoài ý muốn a! "
"Đây chính là nhờ có ngươi đó, sư đệ tốt của ta. " Hàn Phong ánh mắt oán độc, nhe răng cười: "Nếu không phải ngươi, ta cũng khó mà đạt tới thực lực như thế này. Ngay bây giờ ta sẽ lôi linh hồn của ngươi ra, sau đó cho ngươi nếm thử cái gọi là sống không bằng chết!"