Nguồn: TruyenYY
Tiếng cười đột ngột xuất hiện khiến cho mọi người ở trong sân phải biến sắc, ánh mắt chợt hướng đến chỗ thanh âm truyền đến. Chỉ thấy nơi những mảnh đá nhọn cao ngất sừng sững bên ngoài khe núi, ba thân ảnh bỗng nhiên hiện ra, người đứng trước toàn thân hắc bào rõ ràng là Tiêu Viêm.
Nhìn thấy ba người Tiêu Viêm, Ưng Sơn lão nhân cùng Mạc Thiên Hành đều cảm thấy nao nao, sắc mặt đều biến hóa không ít. Phải một lúc sau, Mạc Thiên Hành mới cười ha ha: "Hóa ra là Nham Kiêu tiên sinh, thật không ngờ là ngươi cũng nhìn thấu được quỷ kế của Ưng lão quái a!"
Tiêu Viêm mỉm cười, ánh mắt có chút thâm ý liếc nhìn Mạc Thiên Hành một cái rồi nói: "Thì ra Mạc Tông chủ cũng ở nơi đây, thật là ngoài suy nghĩ của tại hạ!"
Nghe được những lời này của Tiêu Viêm, vẻ mặt Mạc Thiên Hành cũng hơi không được tự nhiên. Thân là nhà đứng ra tổ chức hội đấu giá, mà lại âm thầm xuống tay với vật phẩm đã mua của khách, tin tức này nếu truyền ra ngoài đối với Hắc Hoàng Tông mà nói cũng không phải là sự tình gì tốt. Tuy nói bên trong Hắc Giác Vực trọng yếu nhất là thực lực và nắm tay đủ lớn, nhưng vẫn cần phải có chữ tín, nếu không ngày sau Hắc Hoàng Tông tiếp tục tổ chức hội đấu giá còn ai dám tới tham gia?
Không người nào lại không lo lắng sau khi mình hao tốn cả đống tiền để mua vật phẩm, rồi lại bị người ta cường hành cướp đoạt mất. Đến lúc đó, không những không có được vật phẩm mong muốn mà ngược lại còn phải mất mạng. Cho nên, khi nhìn thấy Tiêu Viêm xuất hiện, trong lòng Mạc Thiên Hành cũng bắt đầu dâng tràn sát ý. Nếu không vì e ngại Tiểu Y Tiên bên cạnh Tiêu Viêm, thì chỉ sợ Mạc Thiên Hành đã sớm động thủ rồi!
"Hắc hắc, Mạc Tông chủ ngài ấy vẫn là luyến tiếc Bồ Dề Hóa Thể Tiên đó mà, cho nên đã âm thầm động tay động chân trên nó. Để sau đó tiếp tục đoạt lại, thật sự là một thủ đoạn không tồi a!" Ánh mắt Ưng Sơn lão nhân lướt qua ba người Tiêu Viêm, hơi dừng lại một chút nhìn Tiểu Y Tiên, cười lên cực kỳ quái dị.
"Ưng lão quái, lúc này miệng lưỡi có lợi hại mấy cũng không giúp ích gì được ngươi đâu." Khuôn mặt Mạc Thiên Hành cứng lại, lành lạnh nói.
"Khẩu khí của Mạc Tông chủ thật lớn. Nhưng ngài cứ việc tiến lên thử xem, dù với tình hình lúc này, lão phu không phải là đối thủ của ngài, hắc hắc, nhưng muốn đem lão phu đánh bại, ngài nhất định cũng phải trả một cái thật lớn, khi đó…" Ưng Sơn lão nhân cười lạnh một tiếng, ánh mắt lướt qua ba người Tiêu Viêm, ý tứ trong lời nói không cần hỏi cũng biết.
Siết chặt nắm tay trong áo bào, Mạc Thiên Hành tỏ vẻ âm trầm. Cục diện hiện tại thật khó giải quyết, nếu không có ai phát hiện được chỗ này thì quá tốt rồi. Dù cho có liều mạng trọng thương, vẫn có thể đánh chết được Ưng Sơn lão nhân. Nhưng hiện giờ có thêm ba người Tiêu Viêm, thực lực lại không kém, mà lão thừa hiểu bọn họ cũng vì Bồ Đề Hóa Thể Tiên mà đến. Nếu lão chiến đấu cùng Ưng Sơn lão nhân rồi trọng thương, thì kết quả cũng chỉ có lợi cho bọn Tiêu Viêm mà thôi. Cái chuyện may áo cưới cho người khác mặc ngu xuẩn như thế, Mạc Thiên Hành dĩ nhiên sẽ không làm!