Nhìn khuôn mặt quen thuộc, tất cả mọi người trong đại sảnh run lên, chợt từng tiếng kinh hô khó có thể tin từ miệng Tiêu Lệ cùng với đại trưởng lão Tô Thiên vang lên.
"Tam đệ?"
"Tiêu Viêm? "
Cởi áo choàng đen trùm đầu xuống thu vào trong nạp giới, Tiêu Viêm nhún vai hướng về phía đám người Tiêu Lệ đang ngây ngốc thần tình không thể tin, cười nói: "Như thế nào? Không nhận ra ta sao?"
Nghe được thanh âm cùng ngữ điệu quen thuộc, đám người Tiêu Lệ mới chậm rãi hồi phục tinh thần từ trong khiếp sợ, lập tức khuôn mặt hiện lên vẻ mừng như điên. Tiêu Lệ đi nhanh mấy sải bước, hung hăng vỗ vỗ Tiêu Viêm bả vai, vẻ vui mừng lộ rõ trên nét mặt, cười to nói: "Không nghĩ tới thần bí lục phẩm luyện dược sư kia lại có thể là tiểu tử ngươi, đúng thật là làm cho chúng ta lo lắng một phen."
Nhìn thần tình vui sướng của Tiêu Lệ, trong lòng Tiêu Viêm cũng xuất hiện một tia ấm áp, khẽ cười nói: "Tình thế Hắc Hoàng Thành có chút không đúng lắm, hơn nữa ta cũng lo lắng những tên Ma Viêm Cốc kia sẽ nhận ra ta, cho nên liền che đậy thân hình và dung mạo."
"Hắc hắc, lời này cũng không phải giả, bức họa của ngươi đã sớm được tuyên truyền ở trong cao tầng Ma Viêm Cốc rồi, nếu lộ mặt ra, chắc chắn sẽ bị nhận diện." Tiêu Lệ cười nói.
"Vị này là....? " Mục quang Tiêu Lệ đột nhiên hướng về phía Tiểu Y Tiên đang đứng cạnh Tiêu Viêm, trên khuôn mặt tươi cười hơi hơi thu liễm, có chút khách khí hỏi, lấy thực lực Đấu Tông của Tiểu Y Tiên, mặc dù là hắn, khi nói chuyện cũng không dám tùy ý quá mức.
"Đây là bằng hữu của ta, nhị ca cứ gọi nàng Tiểu Y Tiên là được rồi." Tiêu Viêm mỉm cười nói.
"Tiêu Lệ đại ca!" một bên, trên gương mặt tinh xảo xinh đẹp của Tiểu Y Tiên thoáng lộ ra một nét cười nhẹ, hướng về phía Tiêu Lệ nhẹ giọng nói.
"Ách, không dám không dám, tiểu thư khách khí!" Bị Tiểu Y Tiên gọi một tiếng đại ca, cả người Tiêu Lệ nhất thời run run, vội vàng khoát tay nói. Ban đầu ở Hắc Hoàng Các, thật ra hắn cảm nhận được người con gái xinh đẹp trước mặt này thân thể tràn ngập sát ý lành lạnh, tự nhiên hiểu rằng, đừng nhìn cô gái này xinh đẹp động lòng người như vậy, khi ra tay tuyệt đối là tâm ngoan thủ lạt. Hơn nữa, được một gã cường giả Đấu Tông xưng hô khách khí như thế là lần đầu tiên trong đời hắn, bởi vậy mặc dù lấy tâm tính của hắn cũng có chút bối rối.
Tiêu Viêm cũng bởi vì cách xưng hô của Tiểu Y Tiên mà ngẩn người, mục quang kinh ngạc nhìn nàng một cái, lấy tính tình của nàng lại có thể gọi người khác như thế sao?
Đối với ánh mắt kinh ngạc của Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên cũng giống như không thấy, trên gương mặt xuất hiện một nét cười nhạt.
Vừa nhìn, lại nhớ tới cô bé thiện lương bình thường, không có tâm cơ ở Thanh Sơn Trấn năm đó, khiến người ta nhìn mà động tâm không thôi.