Bàn tay nhẹ kéo áo choàng màu đen, mục quang Tiêu Viêm nhẹ nhàng nhìn lướt qua vẻ mặt cười gượng Mạc Thiên Hành, ngữ điệu nhẹ nhàng nói: "Mạc tông chủ. Ngài không phải chướng mắt với Đấu Tông Đan của tại hạ sao?"
Nghe vậy, Mạc Thiên Hành không khỏi xấu hổ cười. Hắn biết đây là Tiêu Viêm đối với thái độ của hắn trong phòng đấu giá có chút canh cánh trong lòng, lập tức cười khổ nói: "Nham Kiêu tiên sinh, việc này lão phu cũng không biết phải làm sao a. Loại chuyện này, bình thường đều do trưởng lão trong tông thương thảo, bọn hắn khăng khăng cảm thấy vật c*̉a Ưng Sơn lão nhân thích hợp với Hắc Hoàng Tông ta, lão phu cũng không thể khư khư cố chấp a."
Đối với lí do thoái thác của Mạc Thiên Hành lần này, Tiêu Viêm cũng từ chối cho ý kiến, đối với địa vị của người trước mặt này tại Hắc Hoàng tông cơ hồ là nhất ngôn cửu đỉnh (một lời nặng như chín núi), thì lời nói của đông đảo trưởng lão cũng không thể so với hắn, cho nên lời này quả thực là không có nửa điểm có thể tin.
Đương nhiên, bất kể là có hay không tin, Tiêu Viêm cũng không cần phải dây dưa. Nếu hắn có hứng thú đối với Phá Tông Đan, tự nhiên là không có vấn đề, chỉ cần có thể xuất ra thứ có thể làm cho hắn tâm động, hắn cũng không có nửa điểm ý kiến.
"Chẳng lẽ Mạc tông chủ còn có thể xuất ra phần Bồ Đề Hóa Thể Tiên thứ hai sao? " Tiêu Viêm cười nhạt nói.
Nghe được lời này, khuôn mặt đang tươi cười của Mạc Thiên Hành nhất thời cứng đờ, chợt bất đắc dĩ nói: "Nham Kiêu tiên sinh nói chuyện này, Bồ Đề Hóa Thể Tiên Hắc Hoàng Tông ta cũng chỉ có một phần, hơn nữa một phần đó cũng đã thuộc về Ưng Sơn lão nhân rồi."
"Tại hạ hiện tại chỉ có hứng thú đối với Bồ Đề Hóa Thể Tiên, về phần các vật khác..." Tiêu Viêm ngữ khí bình thản lắc đầu.
"Nham Kiêu tiên sinh, sự tình có thể hảo hảo thương lượng, nếu không Hắc Hoàng Tông ta sẽ cung cấp dược liệu để tiên sinh luyện chế Phá Tông Đan, mặc kệ ngươi có thể luyện chế thành công bao nhiêu, chỉ cần cho Hắc Hoàng Tông ta một khỏa là được, còn lại toàn bộ thuộc về ngươi, như thế nào? " Mạc Thiên Hành vội vàng nói.
"Quên đi, tại hạ không có thời gian nhàn rỗi ở lại Hắc Hoàng Tông để luyện đan. " Nghe được lời này, khẩu khí Tiêu Viêm nhất thời lạnh xuống, cũng không nói nhiều cùng lão gia hỏa không thành tín này, lập tức chắp tay, sau đó trực tiếp mang theo hai người Tiểu Y Tiên chuyển thân rời đi.
Sắc mặt Mạc Thiên Hành lúc xanh lúc trắng nhìn bóng lưng Tiêu Viêm ba người đang rời khỏi, một lát sau trong ánh mắt mới xuất hiện một nét âm trầm, bàn tay mạnh mẽ nện lên mặt bàn, một cỗ kình phong hung mãnh trực tiếp đem chiếc bàn chắc chắn trước mặt chấn thành phấn vụn.
"Tông chủ, hắn không đáp ứng sao? " Nghe trong đại sảnh truyền đến nổ, hai đạo thân ảnh vội vàng từ sau phòng đi ra, đương nhiên đó là Tề Sơn cùng Mạc Nhai, giờ phút này hai người đều rất quan tâm hỏi.
Sắc mặt Mạc Thiên Hành âm trầm gật gật đầu, âm thanh lạnh lùng nói: "Tên gia hỏa này cũng thật sự là quá kiêu ngạo. Hắc Hoàng Tông ta cung cấp dược liệu cho hắn tùy ý luyện chế. Hơn nữa chỉ lấy một khỏa Phá Tông Đan, hắn cũng quá chiếm tiện nghi đi, vậy mà vẫn không hài lòng."