Ánh mắt chậm rãi đảo qua mười mấy cái hộp ngọc trắng kia, Tiêu Viêm khẽ hít một hơi đem dao động trong lòng áp chế xuống, cong ngón tay búng ra, "Vạn Thú Đỉnh" to lớn liền hiện ra, rơi thật mạnh xuống đất mang theo một tiếng ngân vang trầm thấp.
Cặp mắt Tiêu Viêm híp lại, trong đại não hiện lên phương pháp cùng vài chỗ cần chú ý khi luyện chế "Phá Tông đan". Sau một lúc lâu, đột nhiên mở mắt ra, trong con mắt đen nhánh bùng lên hỏa diễm xanh biếc.
"Phốc!"
Sau một tiếng vang rất nhỏ, một luồng hỏa diễm xanh thẫm từ trong người Tiêu Viêm thoát ra, chợt đầu ngón tay b*n r*, hỏa diễm liền hóa thành một đạo lưu quang nhanh như chớp bắn vào trong dược đỉnh.
Đạo hỏa diễm thật nhỏ vừa tiến vào dược đỉnh thì đột nhiên bành trướng ra, chỉ ngắn ngủn trong giây lát đã hóa thành hỏa diễm hừng hực điên cuồng bừng cháy bên trong dược đỉnh. Mà theo hỏa diễm xanh thẫm kia bốc lên, màu đỏ đậm ở mặt ngoài "Vạn Thú Đỉnh" càng thêm chói mắt, nhìn qua giống như một điệu múa thật đẹp.
"Dược đỉnh c*̉a Hàn Phong quả nhiên không phải vật tầm thường, dưới sự thiêu đốt nhiều lần của dị hỏa vẫn có thể không việc gì thì phẩm chất có thể so sánh được với "Hắc Ma" đỉnh của Lão sư." Nhìn "Vạn Thú Đỉnh" đã được sử dụng nhiều lần như vậy nhưng mặt ngoài lại không hề có một vết xước, trong mắt Tiêu Viêm cũng xẹt qua vẻ hài lòng, lẩm bẩm nói.
Đợi đến khi độ ấm bên trong dược đỉnh đạt đến trình độ nhất định, bàn tay Tiêu Viêm vẫy một cái, một cái hộp ngọc trắng tản mát ra một chút hàn ý liền bị hút vào trong tay, nhẹ nhàng cầm một gốc cây giống như băng điêu. Mặc dù thứ này bề ngoài trông không đẹp mắt nhưng từ bên trong nó lại tản mát ra một mùi thuốc nồng đậm cũng đủ khiến cho người biết được thứ này cũng không phải là vật tầm thường. Nguồn: htts://webtruyenchu.com
Thứ này gọi là "Hàn Tủy Chi", nó cũng không phải là nhánh cây thực mà do năng lượng hàn tính cực kỳ tinh thuần tại nơi cực hàn ngưng tụ thành, nếu người tu luyện băng hệ đấu khí có thể đem nó luyện hóa hấp thụ sẽ làm cho hàn ý trong đấu khí tăng lên rất nhiều, do đó thứ này trong mắt bọn họ quả thực có thể nói là vật báu vô giá. Tiêu Viêm có thể có được nó cũng là do cơ duyên, hắn may mắn xông vào một hàn đàm thâm sơn, bất quá trong đó lại có một đầu ma thú sắp đột phá cấp bảy đang ẩn náu, sau khi bị nó điên cuồng truy sát hơn trăm dặm mới thuận lợi chạy thoát.
Song chỉ kẹp lấy "Hàn Tủy Chi", một cỗ băng lãnh lạnh thấu xương nhanh chóng thẩm thấu qua đầu ngón tay, cơ hồ khiến cho cả cánh tay đều trở nên chết lặng đi.
Ánh mắt liếc qua cánh tay đang bị mảnh vụn băng mỏng manh che kín, Tiêu Viêm tâm thần vừa động, hỏa diễm xanh thẫm trong cơ thể liền nhanh chóng lao tới, đem hàn ý đang xâm nhập cơ thể kia đuổi đi.