Thanh niên áo trắng xuất hiện phía trước Khuê Sát nhìn có vẻ rất trẻ, chỉ khoảng hai sáu, hai bảy tuổi. Y vận một bộ trường bào trắng như tuyết, tà áo nhẹ nhàng bay phấp phới, nhìn thập phần tiêu sái phiêu dật. Khuôn mặt rất anh tuấn, lại pha chút nữ tính, đôi môi nhỏ khẽ mím, khoé miệng như ẩn như hiện một nụ cười nhàn nhạt. Nụ cười đó mặc dù nhìn có vẻ thân thiện, nhưng nét âm nhu kia lại khiến Tiêu Viêm không có nhiều hảo cảm cho lắm.
Thanh niên áo trắng vừa xuất hiện đã nhanh chóng thu hút toàn bộ sự chú ý nơi đại sảnh, ai nấy đều kinh ngạc nhìn vị thanh niên này. Có vẻ sự hiện diện của y đã làm mọi người ngạc nhiên.
"Hoá ra là Thiếu tông chủ của Hắc Hoàng tông, Mạc Nhai!"
"Không nghĩ tới ngay cả y cũng xuất hiện. Mạc Nhai này nghe nói chưa đầy ba mươi tuổi mà đã là Lục tinh Đấu Hoàng. Một ít trưởng lão trong Tông cũng không phải là đối thủ của y đó."
"Thiên phú tu luyện thật khủng khiếp, nghe nói y chính là hy vọng lớn lao của Hắc Hoàng tông, rất có khả năng bước vào cảnh giới Đấu Tông."
Tiêu Viêm nghe xung quanh bàn tán xôn xao, khẽ động tâm. Hắn nheo mắt lại đánh giá thanh niên áo trắng trước mặt, trong lòng cảm thấy kinh ngạc. Ngoại trừ tên lần trước đến đón Huân Nhi rời khỏi học viện Già Nam, đây là lần thứ hai Tiêu Viêm nhìn thấy một Đấu Hoàng trẻ tuổi như vậy.
Đương nhiên, thiên phú tu luyện của Lâm Tu Nhai, Lâm Diễm, Liễu Kình cũng rất cao. Dù ba người họ chưa đạt đến cảnh giới Đấu Hoàng, nhưng tuổi vẫn nhỏ hơn so với thanh niên áo trắng này. Ai có thể khẳng định vài năm sau bọn họ sẽ không đặt chân cảnh giới Đấu Hoàng chứ? Vì vậy thiên phú tu luyện của thanh niên áo trắng này cũng chưa chắc cao hơn bọn họ bao nhiêu.
Nhưng có nói thế nào đi chăng nữa, thì ở độ tuổi này có thể đạt tới cảnh giới Đấu Hoàng cũng đã là rồng phượng trong loài người! Thiên phú của thanh niên áo trắng quả thật có đủ tư cách để kiêu ngạo trước thiên hạ.
Khi Tiêu Viêm thầm ngạc nhiên với thực lực của nam tử áo trắng, thì đối phương cũng cảm thấy kinh ngạc không kém. Lần giao thủ chớp nhoáng vừa rồi đã khiến gã nhận ra rằng, người thanh niên áo đen còn trẻ tuổi hơn gã ở trước mặt kia, cũng là một Đấu Hoàng. Điều này đã khiến cho y cảm thấy cực kỳ khó chịu. Từ nhỏ đến lớn, y vẫn sống trong cảnh được mọi người xưng tụng là thiên tài, được tôn là người kế nghiệp chức vị Tông chủ. Trước giờ, không biết bao nhiêu thiên tài địa bảo trong tông, đều cấp cho y sử dụng. Chính là muốn tạo cho y có những điều kiện tốt nhất để tiến vào cảnh giới Đấu Tông. Mà quả thật, y cũng không làm cho Tông môn thất vọng. Với vô số ưu đãi như thế, y đã thành công trước ba mươi tuổi mà tiến vào cảnh giới Đấu Hoàng.