Bàn ghế vỡ nát, vụn gỗ bay tung tóe nhưng sắc mặt Tiêu Viêm lại không hề biến hóa chút nào, vẫn bình thản cầm giữ chén trà trong tay. Điều đó khiến cho gương mặt vốn bình tĩnh của Uyển Như xuất hiện sự rung động dù rất nhỏ.
Đối với thanh âm lạnh lùng của vị trung niên nam tử có sắc mặt âm độc kia, Tiêu Viêm đưa mắt khẽ liếc nhìn hắn rồi chậm rãi nói: "Chỉ là vài tên rác rưởi thôi, chết thì cũng đã chết rồi."
Nhìn thấy Tiêu Viêm quả nhiên trực tiếp thừa nhận, phần lớn người xem chung quanh cảm thấy hơi kinh ngạc, trong lòng có chút giật mình, xem ra người trẻ tuổi kia hẳn không phải là hạng người vô danh, nếu không dưới trường hợp này mà còn dám nói như thế thì chỉ có ngốc tử mà thôi.
Nghe được lời này của Tiêu Viêm, trong mắt của một số ít đại hán c** tr*n bị lăng nhục trước đó chợt lóe lên hung mang, ánh mắt vô cùng dữ tợn nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, xem bộ dáng như thể chỉ cần trung niên nam tử ra lệnh một tiếng, sẽ đồng loạt vọt tới xé xác người trước mặt kia.
"Tiểu tử ngông cuồng. Mặc dù đúng như lời ngươi nói, nhưng mà đại đa số trong đám người này quá mức yếu kém, chết cũng đáng tội, với lại trong đám đó lại có cháu ruột của ta, vậy ngươi giải quyết chuyện này như thế nào đây?" Khuôn mặt của nam tử trung niên hơi rung rung, tiếng nói lạnh lùng vang lên, chứa đựng sát ý ngập tràn.
Nghe vậy, đôi mắt Tiêu Viêm hơi động, trước sự quan sát của bao người, ung dung uống một ngụm trà, thản nhiên nói: "Cho dù ta biết trước như thế, thì cũng không lưu thủ."
Lời nói của Tiêu Viêm vừa vang lên, khiến cho mọi người chung quanh đồng thanh ồ lên, cũng làm cho sắc mặt trung niên nam tử này càng thêm âm trầm, nhưng trong cơn cuồng nộ dâng tràn thì hắn lại bình tĩnh hơn rất nhiều, có thể dưới tình huống như vậy mà vẫn thản nhiên, nếu bản thân không có thực lực siêu cường thì hẳn cũng có đại thế lực chống lưng.
Trong lòng vừa cân nhắc tới khả năng này, trung niên nam tử mạnh mẽ áp chế sát niệm trong tâm, ánh mắt chậm rãi quét qua người Tiêu Viêm, thanh âm lạnh lùng vang lên: "Ta là Bang chủ Khuê Lang - Khuê Sát, ngươi có bản lĩnh thì đưa ra một thế lực khiến ta cho kiêng kị. Nếu không cũng đừng trách ta độc ác!"
"Không cần thử, yên tâm, chúng ta chỉ đi có ba người, sau lưng cũng không có thế lực gì lớn lao lắm, cho nên ngươi cũng không cần quá dè chừng như vậy." Nghe được ý hắn, Tiêu Viêm khẽ cười nói.
Tiêu Viêm vừa nói xong, thì trong đại sảnh vang lên một tràng cười vang dội, trong tràng cười đó còn mang đậm ý chế giễu, khóe miệng Khuê Sát khẽ run rẩy, sát ý trong mắt càng đậm.
"Xuy!"
Sát khí mãnh liệt tuôn trào, lúc này thân hình Khuê Sát vừa động, đùi phải vung lên, thân thể xoay vòng trên không, chân phải mang theo tiếng gió chói tai trực tiếp nhắm thẳng vào đầu Tiêu Viêm đá tới.
Khuê Sát nói động thủ là lập tức ra tay, tính tình quả là tàn nhẫn, điều này làm cho không ít người kinh hô thành tiếng. Người này quả đúng như lời đồn, là một tên lưu manh chính hiệu.
Liếc mắt về thế công mãnh liệt và cực kỳ đột ngột của Khuê Sát, đôi mắt của Tiêu Viêm còn chưa thèm động đậy, thì tay phải đã nhẹ nhàng phẩy một cái. Trực tiếp va chạm với chân phải của Khuê Sát, một tiếng nổ trầm thấp vang lên, làm cho một luồng kình phong tỏa ra khiến bàn ghế xung quanh vỡ nát.