Trong đại sảnh, bầu không khí yên tĩnh kéo dài chừng hơn một phút, Tề Sơn cuối cùng không nhịn được, giọng nói âm dương quái khí vang lên:
"Ta nói Diêm lão đầu à, mặc dù ngươi luyện chế Đấu Linh đan tỷ lệ thành công cực thấp nhưng cũng không cần đề cao mai Đấu Linh đan này quá chứ."
Nghe Tề Sơn nói như vậy, Thiên Dược Phường, Diệp lão ánh mắt nhàn nhạt quét qua hắn một cái, cười lạnh nói:
"Có lẽ luận về luyện dược ta kém hơn ngươi, nhưng so về nhãn lực nhận biết đan dược thì lão phu ta quả thật không sợ ngươi."
Bị Diêm lão nói như vậy, Tê Sơn cũng có chút phẫn nộ nhưng đành phải kìm chế lại. Nếu bàn về năng lực nhận biết đan dược thì hắn không nhận kém hơn người trước mặt cũng không được.
"Vị tiên sinh này, ngươi thật sự định dùng Đấu Linh đan này để đổi lấy ba vị dược liệu đó?"
Diêu phường chủ vẻ mặt tươi cười nhìn Tiêu Viêm, trong thanh âm hơi có chút không yên. Đấu Linh đan này giá trị so với ba gốc dược tài kia quả thật cao hơn nhiều. Cuộc trao đổi này nàng thậm chí cam nguyện gạt Tề Sơn sang một bên. Ngay cả Diệp lão cũng hết lời tán thưởng mai Đấu Linh đan này thì tuyệt đối là một ngũ phẩm đan dược thượng phẩm trong thượng phẩm. Thiên Dược Phường mặc dù kiêng kị Tề Sơn nhưng cũng không phải là quá e ngại.
Vẻ không yên tâm trong giọng nói của Diêu phường chủ, Tiêu Viêm hoàn toàn có thể hiểu được. Hắn tự nhiên biết Đấu Linh đan giá trị vượt xa so với ba gốc dược tài này. Nhưng trong nạp giới hắn hiện tại chỉ có một khoả ngũ phẩm đan dược này do lúc trước luyện chế còn thừa. Đan dược khác thì hắn còn một ít nhưng phẩm chất so với Đấu Linh đan còn cao hơn nhiều, còn cấp thấp thì không thể đổi được. Lần này cũng chỉ có thể để lão bản nương Thiên Dược Phường chiếm chút tiện nghi vậy. Nhưng mà hoàn hảo là với sự âm thầm nhắc nhở lúc trước của nàng, Tiêu Viêm quả thật có hảo cảm, cho nên để nàng chiếm chút tiện nghi cũng không phải là chuyện lớn.
"Nếu Diêu phường chủ không có ý kiến, như vậy ta liền tiếp thu ba vị dược tài này." Tiêu Viêm mỉm cười, gật đầu nói.
Nghe vậy, Diêu phường chủ trên mặt xuất hiện vẻ mừng như điên, nhưng vừa định gật đầu thì bên kia Tề Sơn tức giận, vỗ mạnh một cái lên bàn ghế, nói "Đợi một chút!"
Bị Tề Sơn cắt đứt lời nói, Diêu phường chủ ánh mắt hơi trầm xuống, chuyển hướng Tề Sơn, thanh âm đè nén một chút tức giận:
"Tề lão, thiếp thân tôn trọng ngươi là người có danh vọng lớn trong Hắc Hoàng Thành, xin đừng để Thiên Dược Phường chúng ta đối với ngươi xuống lệnh cấm túc!"
Thiên Dược Phường có thể tại Hắc Hoàng Thành có sinh ý thịnh vượng, lại có Diêm lão có thực lực Luyện dược sư như vậy tương trợ, tự nhiên cũng không có khả năng để người khác tự do chà đạp. Mặc dù Tề Sơn bối cảnh không kém nhưng cũng không có khả năng ngồi lên đầu họ.
Nghe Diêu phưởng chủ tức giận nói, Tề Sơn sắc mặt cũng hơi đổi, chợt hừ lạnh một tiếng, ánh mắt hung tợn nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm, nói: