Trong đại sảnh đột ngột xuất hiện cử động khiến không ít người kinh sợ run lên, đợi đến khi nhìn rõ người đưa tay ngăn trở thì sắc mặt mọi người không ngừng biến ảo, một ít thì lộ vẻ phấn khích, một ít lại đưa ánh mắt thương hại thoáng nhìn qua Tiêu Viêm.
Tiêu Viêm ánh mắt bình thản nhìn bàn tay đặt trên hộp ngọc đựng Ngọc Cốt quả, trong lòng thầm thở dài nói:
"Quả nhiên là vậy a!"
Ngay từ đầu, khi năm chiếc hộp ngọc được mang ra, Tiêu Viêm đã có cảm giác chỉ sợ lần đổi dược liệu này cũng không thuận lợi như mình nghĩ, kết quả không ngờ lại đúng như vậy. Hơi quay đầu, Tiêu Viêm nhìn lão giả mặt đỏ, khẽ nhíu mày.
"Ha ha, Tề lão, vị tiên sinh này ra tay trước, như vậy có phải hay không có chút không hợp quy củ?"
Nhìn thấy lão giả mặt đỏ nhúng tay vào, Diêu phường chủ trong lòng trầm xuống, có chút miễn cưỡng, cười nói.
Diêu phường chủ nói như vậy là không đúng, nơi này vốn là đấu giá, ai trả giá cao thì người đó được vật, sao lại phân biệt tới trước hay sau?
Nghe vậy, lão giả mặt đỏ cũng có chút không vui. Nguồn truyện: Truyện FULL
Thấy hắn nói như vậy, Diêu phường chủ cũng chỉ đành cười khổ gật đầu, tuy nhiên trong lòng thầm mắng: "Ngươi nếu quả thật ra giá cao để đổi dược liệu thì đúng là không vấn đề gì, lão gia hoả ngươi kiểu gì chẳng giở một vài thủ đoạn thấp hèn."
Đối với những lời mắng trong lòng Diêu phường chủ tự nhiên Tề lão không biết, ánh mắt nhất thời dời đi dừng lại trên người Tiêu Viêm, tỏ vẻ khách khí cười nói:
"Ha! Ha! Vị bằng hữu này, lão phu là Tề Sơn, hiện đang luyện chế một loại đan dược chính là cần Ngọc Cốt quả, vì vậy mời bằng hữu có thể bỏ qua dùm, không biết như thế nào?"
Mặc dù Tề Sơn trong miệng nói như là đang thương thảo nhưng bàn tay nắm hộp ngọc lại không hề có ý thả ra, ngược lại còn có ý định kéo hộp ngọc về phía mình.
Nghe Tề Sơn mở miệng, trong đại sảnh từng đạo ánh mắt nhìn về phía Tiêu Viêm vẻ thương hại càng sâu. Tên này quả thật đáng thương, cạnh tranh với lão gia hỏa Tề Sơn này quả thật là xui xẻo, cả Hắc Hoàng Thành này ai lại không biết lão gia hoả này thích nhất chính là ỷ thế h**p người.
Trước rất nhiều ánh mắt soi mói, Tiêu Viêm sau một hồi trầm mặc, chợt bàn tay nắm chặt hộp ngọc đựng Ngọc Cốt quả rồi chậm rãi hướng về phía Tề Sơn mỉm cười nói:
"Xin lỗi, Ngọc Cốt quả này cũng chính là thứ mà ta đang cần, chính vì vậy không thể buông bỏ được."
Khi nghe Tiêu Viêm nói xong, trong đại sảnh không khí chợt trở nên yên tĩnh. Ngay cả Diêu phương chủ, trong đôi mắt hiện lên một chút kinh ngạc, nàng tựa hồ cũng không ngờ thanh niên trẻ tuổi này lại dám trực tiếp cự tuyệt yêu cầu của Tề Sơn như vậy.