Tầng thứ hai Thiên Dược Phường cũng không có xa hoa như trong tưởng tượng của Tiêu Viêm, mà bài trí hơi có chút phong cách cổ xưa, không có chút tục khí nào, xem ra có thể thấy được, chủ nhân của Thiên Dược Phường này, tựa hồ còn có một chút phẩm vị.
Trong đại sảnh tầng thứ hai bây giờ có đặt một vài quầy thạch anh, trong tủ thạch anh cất chứa một vài hộp ngọc, trong hộp học mơ hồ có hào quang nhàn nhạt lóe ra, liếc mắt vừa nhìn thấy liền biết không phải là vật tầm thường.
Ở bên trong đại sảnh, cũng là có không ít bóng người hỗn tạp, nhìn phục sức của bọn họ, không ngờ phần lớn đều là luyện dược sư, xem ra bọn họ hẳn là cũng muốn ở bên trong tầng hay này, đổi lấy một vài dược liệu quý hiếm.
Ba người Tiêu Viêm lên lầu cũng thu hút không ít ánh mắt nhìn chăm chú, bất quá sau khi nhìn thấy ba người không có mặc bào phục luyện dược sư, thì liền chậm rãi thu hồi ánh mắt. Cấp bậc của luyện dược sư, nếu như là bản thân không tự xuất thủ, thì mặc dù đều là luyện dược sư, cũng là rất khó có thể nhận ra thực lực chân chính, vì vậy đối với Tiêu Viêm không có mặc bào phục của luyện dược sư rất khó để người ta chú ý, so ra mà nói, những ánh mắt kia dừng lại trên người Tiểu Y Tiên phía sau Tiêu Viêm trái lại là nhiều hơn một chút (sắc lang một đàn!)
"Tiên sinh, thỉnh ngài trước tiên cứ tùy ý đi nhìn xem, ta đi tìm quản sự." Lão giả kia theo lên lầu, hướng Tiêu Viêm cung kính nói một câu rồi tức thì khom người thối lui.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, mang theo hai người Tiểu Y Tiên đi vào đại sảnh, sau đó đến chỗ những quầy thạch anh, ánh mắt đảo qua, bất chợt trong mắt nảy lên một chút kinh ngạc.
"Thanh Nham Mộc... Huyết Linh Trấp... Bồi Tủy Căn..."
Những thứ này mà để ở bên ngoài, tuyệt đối là những dược liệu quý hiếm khiến cho không ít luyện sư đỏ mắt, không ngờ tất cả đều được đặt cùng một chỗ ở trong này, cho dù là lấy kiến thức của Tiêu Viêm cũng là nhịn không được tấm tắc tán thưởng một tiếng, xem ra lầu hai này đích xác không tầm thường.
"Hắc Giác Vực này quả nhiên không tầm thường a!" Tiểu Y Tiên ở một bên, trên gương mặt cũng là thoáng hiện lên một nét kinh thán, nhẹ giọng nói.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tử Nghiên gục sát trên quầy thạch anh, ánh mắt to tròn như bảo thạch nhìn lom lom vào dược liệu bên trong, bộ dáng cực kỳ thèm muốn, tựa hồ chỉ thiếu ch** n**c miếng nữa thôi.
Nhìn thấy bộ dạng của nàng ta như vậy, Tiêu Viêm không khỏi đảo cặp mắt trắng dã, chợt tranh thủ không ai để ý kéo Tử Nghiên lên, hung hăng dí tay lên trán của nàng, thấp giọng nói: "Tiểu cô nãi nãi, những dược liệu mà ngươi được ăn so với ở đây cấp bậc đều không có thấp hơn, cho nên đừng có làm mất thể diện của ta."
"Hừ, dược liệu tìm được phần lớn đều bị gia hỏa nhà ngươi vơ vét hết, ta ăn được bao nhiêu!" Tử Nghiên cắn chặt hai hàm răng trắng ngà hung hăng nói, ánh mắt nhìn Tiêu Viêm cực độ u oán.
Tiêu Viêm ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Những dược liệu kia tự nhiên nằm ở trong tay ta là bảo đảm nhất, ngươi cứ ăn sống như vậy, quả thực là lãng phí của giời."