Đi qua khỏi thông đạo có phần tối tăm của cổng thành, dưới ánh mặt trời chói chang trên cao chiếu xuống, từng âm thanh vang vọng ầm ĩ khắp nơi, cũng giống như những âm thanh bậy bạ lần trước, làm cho Tiêu Viêm khẽ cau mày.
Trong tầm mắt trải rộng của ba người là quang cảnh nội thành hoành tráng, trên những con đường rộng lớn đầy những dòng người tới lui tấp nập làm cho Tiêu Viêm cũng phải lên tiếng cảm thán. Quy mô của Hắc Hoàng Thành này có thể so sánh với Đế đô của Gia Mã đế quốc, thậm chí còn có phần hơn trong một số phương diện. Dù sao, ở đây đối với bọn họ có chút lạ lẫm, chứ không quen thuộc như Đế đô.
"Bây giờ chúng ta đi đâu?" Tiểu Y Tiên đang nhìn ngắm khắp nơi, nhẹ giọng hỏi.
Tiêu Viêm trầm ngâm một thoáng rồi trả lời: "Trước tiên, đi tham quan mấy cửa hàng bán dược liệu lớn trong thành. Ở Hắc Giác Vực có không ít những dược liệu quý hiếm mang đến từ bên ngoài. Nếu vận khí tốt, chúng ta sẽ mua được những dược liệu cần thiết. Hơn nữa, chúng ta cũng cần hỏi thăm những tin tức và chi tiết liên quan đến Bồ Đề Hóa Thể Tiên. Hiện tại, chúng ta cũng không biết những tin tức xác thực nên vẫn phải hỏi thăm một chút."
"Ân!" Tiểu Y Tiêu thật ra vẫn chưa có chủ định gì, nhẹ nhàng gật đầu.
"Được rồi, lần sau nếu còn gặp những hạng người như thế thì cứ việc xuất thủ. Trong Hắc Giác Vực này, những chuyện như vậy là thường xảy ra, cũng không ai quản tới." Chậm rãi bước đi trên quan đạo rộng lớn, Tiêu Viêm tùy ý nói.
Tiểu Y Tiên thoáng ngẩn người, nở một nụ cười làm lòng người say đắm, gật nhẹ đầu, sau đó kéo tay Tử Nghiên đi theo sau.
Ba người chậm rãi đi qua những phường thị khổng lồ của Hắc Hoàng Thành. Họ muốn tự trải nghiệm để có thể biết rõ hơn địa hình nơi đây, và những người tham gia hội đấu giá to lớn của Hắc Hoàng Tông, cuối cùng có bao nhiêu bí ẩn.
Trên đường phố, những tiếng mắng chửi, những tiếng hét lớn không ngừng truyền đến tai bọn họ. Hai bên đường, đầy những gian hàng quy mô không giống nhau sắp thành dãy dài rất chỉnh tề. Không ngoại lệ, những cửa hàng này cũng đầy ắp những người vào ra mua bán. Một sự kiện trọng đại như hội đấu giá lần này cũng không biết mang đến cho Hắc Hoàng Thành bao nhiêu người cùng lợi nhuận.
Ba người Tiêu Viêm nhẹ nhàng dạo bước trên con đường lớn, cũng không ngừng đưa mắt quan sát những cửa hàng này. Trên đường đi, hắn cũng thấy có nhiều dược phường (cửa hiệu bán dược liệu) và cũng vào hỏi thăm đôi chút. Những dược phường này cũng không tính là lớn, cho nên những dược liệu Tiêu Viêm đang cần cũng không gặp được.
Tuy vẫn chưa có thu hoạch gì đáng kể nhưng Tiêu Viêm cũng không lo lắng lắm. Những dược liệu hắn cần, đều là vật quý hiếm. Mặc dù trong Hắc Giác Vực ẩn chứa tài vật phong phú, nhưng muốn thu được đầy đủ tự nhiên là chuyện không có khả năng.
Đã đi qua hai con đường lớn, cuối cùng ba người Tiêu Viêm cũng dừng lại trước một dược phường khổng lồ, lầu các to lớn, tọa lạc trên một mảnh đất rất đắc địa.