Cuối cùng, một tòa thành thị khổng lồ sừng sững mọc lên ở cuối con đường lớn đã xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
Đứng trên một triền dốc, Tiêu Viêm nhìn về tường thành cao ngất như mây phía xa xa, trong mắt hiện lên một vẻ tán thán.
Nếu chỉ bàn về quy mô, Hắc Hoàng Thành này cũng không làm cho người ta phải kinh hoàng thất sắc đến như thế. Điều làm cho người ta kinh hãi chính là từ đầu đến cuối tường thành đều hoàn toàn bao phủ bởi một màu đen, toát ra sự lạnh lẽo như băng. Dưới ánh trời chiều chiếu xuống lại giống như gương, phản xạ ánh hào quang nhàn nhạt. Mọi người phát hiện ra toàn bộ bên ngoài tường thành được bao phủ bởi Hắc Kính Thạch, một loại tài liệu hiếm thấy. Dùng loại tài liệu này làm tường thành, sẽ tạo nên hiệu quả phản ngược lại một số công kích, xem như là một lựa chọn không tồi, nhưng những thứ tài liệu này cũng rất khó mà tìm được. Hắc Hoàng Tông lại có thể dùng nó phủ kín một tòa thành, đủ biết nội tình hùng hậu thế nào. Không chỉ Tiêu Viêm mà ngay cả mấy người Tiểu Y Tiên bên cạnh cũng kinh ngạc cảm thán.
"Quả thật là đại thủ bút a!"
Tiêu Viêm than nhẹ một tiếng, ánh mắt không ngừng chuyển hướng, xuyên qua một đám người khí thế hung hãn, không dấu được sự tò mò. Hắn một đường đến đây, cũng gặp qua nhiều người thực lực không kém, mà lộ tuyến của bọn họ cũng chính là hướng về phía Hắc Hoàng Thành. Nhiều người tính tình nóng nảy kỳ quái như vậy lại thêm thực lực không tầm thường, hội tụ với nhau trong một tòa thành thị, chỉ sợ những ngày kế tiếp sẽ không còn yên tĩnh.
Hỗn loạn, đây chính là không khí đặc trưng của Hắc Giác Vực. Dù thế lực nào mạnh mẽ đến đâu cũng không thể ngăn chặn sự hỗn loạn này sinh ra. Người trong Hắc Giác Vực cũng không có quy củ gì nhất định, nắm tay của ai lớn thì đó mới là đạo lý. Khi ý niệm này hiện ra trong đầu, Tiêu Viêm bật cười hắc hắc… Đối với sự hỗn loạn này, hắn cũng không có điểm nào bài xích, bởi hắn biết, chỉ cần có đủ lực lượng mới có thể là người đứng trên đỉnh cao của Hắc Giác Vực.
Khẽ huýt dài một tiếng đầy hưng phấn, sau một hồi nhìn Đông nhìn Tây, Tiêu Viêm cầm tay Tử Nghiên đang đứng bên cạnh, nhẹ giọng dặn dò: "Khi vào trong thành, muội hãy an phận cho ta. Nơi này tuy có không ít bảo bối nhưng nếu vẫn như trước động thủ lung tung, sẽ chuốc lấy vô tận phiền toái, biết chưa?"
Nhìn thần sắc của Tiêu Viêm lúc này, Tử Nghiên cũng chỉ bất đắc dĩ rầu rĩ "Ừ!" một tiếng.
"Đi thôi!" vung tay lên, Tiêu Viêm mỉm cười với Tiểu Y Tiên, kéo tay Tử Nghiên dẫn đầu mọi người bước vào cổng thành.
Nghe vậy, Tiểu Y Tiên khẽ gật đầu, đôi mắt màu tím nhạt đang lơ đãng quan sát xung quanh chợt không ngừng quét qua những người trên đường, sóng mắt chợt hiện lên vẻ lạnh lẽo làm trong lòng những người này dấy lên một sự nguy hiểm mãnh liệt, vội vã thu hồi lại những ánh mắt càn rỡ của bọn họ.
Cảm nhận được những ánh mắt vội vã rụt lại này, Tiểu Y Tiên mới lạnh giọng hừ một tiếng, chậm rãi thu về ngọc thủ vào trong tay áo. Trứơc đó, chỉ cần năm ngón tay của nàng xuất động, trừ một số cường giả, chỉ e rằng cả con đường này từ đầu đến cuối sẽ không còn một chút sinh khí.