Lão nhân áo xanh thân thể đứng trên không trung, hai cánh đấu khí to lớn sau lưng chậm rãi phe phẩy, làm cho không khí xung quanh gợi lên giống như sóng nước bị phân ra vậy.
Mặt lão giả hơi ngăm đen, ánh mắt tràn ngập một vẻ âm lệ, hình thể có chút nhỏ gầy, bàn tay lộ ra ngoài áo bào lại có vẻ lớn dị thường, ngón tay cũng dài một cách kỳ dị, ánh sáng chiếu vào những chiếc móng tay lóe sáng như những mũi đao sắc nhọn.
Theo sự xuất hiện của lão giả áo xanh, sắc mặt song phương đều có biến hóa. Bên kia hai gã cường giả Đấu Vương Ma Viêm Cốc nhanh chóng lui xuống, sau đó quỳ một chân trên đất, cực kỳ cung kính hô: "Cung nghênh tứ trưởng lão! "
Ngô Hạo mặt sắc mặt ngưng trọng nhìn lão giả áo xanh trên bầu trời, trong lòng trầm xuống, đối với lão nhân áo xanh này, hắn cũng có biết một chút. Nguồn truyện: Truyện FULL
Tứ trưởng lão Ma Viêm Cốc tên là Tạ Chấn, người Hắc Giác Vực gọi lão là Ưng Trảo lão nhân, thực lực ước chừng lục tinh Đấu Hoàng, cận thân chiến đấu mạnh mẽ không ai không biết, đặc biệt nổi tiếng về trảo pháp, làm cho không ít người vừa nghe tin đã sợ mất mật. Mấy năm nay Tiêu Môn đối đầu cùng Ma Viêm Cốc, có không ít cường giả Tiêu Môn chịu thiệt trong tay người này. Mà đối với người này, đám người Tiêu Ngọc rõ ràng đã nghe qua, bởi vậy sắc mặt lập tức trở nên khó coi hơn rất nhiều.
Trên bầu trời, hai cánh đấu khí khẽ động, lão giả áo xanh chậm rãi hạ xuống, cuối cùng dừng trên đỉnh núi đá, từ trên cao nhìn xuống đám người Ngô Hạo, rồi lại chợt chuyển hướng nhìn sang hai gã cường giả Đấu Vương, thản nhiên nói: "Hai gã Đấu Vương ngay cả một tên tiểu bối cũng không giải quyết được."
Vừa nghe lão giả áo xanh nói, cả người hai gã Đấu Vương chợt run lên, vội vàng nói: "Tứ trưởng lão, Ngô Hạo này tuy rằng thực lực xấp xỉ chúng ta, đánh bại hắn tự nhiên là không khó, bất quá vì chắc chắn nên... vừa rồi chúng ta mới phải mời tứ trưởng lão đến, có chỗ quấy rầy, mong rằng trưởng lão thứ lỗi."
"Hừ, cái gì gọi là không khó. Ngô Hạo tu luyện công pháp cùng đấu kỹ so với các ngươi mạnh mẽ hơn, hơn nữa chiêu thức Bính Mạng Tam Lang nổi danh, cho dù hai người các ngươi cùng lên, cũng chưa chắc có thể đánh bại được hắn."
"Hai người các ngươi tìm đến ta, chẳng qua là sợ khó có thể thu thập được hắn chứ gì?" Nghe vậy, Tạ Chấn cũng giễu cợt một tiếng, nói. Bị Tạ Chấn vạch trần suy nghĩ trong lòng, trên mặt hai gã Đấu Vương cũng thoát hiện lên một nét xấu hổ, cúi đầu không dám nói chuyện nữa.
Nhìn thấy vẻ xấu hổ trên mặt hai người, Tạ Chấn hừ lạnh một tiếng, c*̃ng lười tiếp tục để ý hai kẻ nhát chết này, ánh mắt chuyển hướng nhìn đám người Ngô Hạo trong cốc, cười nhạt nói: "Bằng chừng ấy tuổi đã có thể đạt tới bước này quả nhiên là không đơn giản, thiên phú đệ tử Già Nam Học Viện quả thật rất xuất sắc, làm cho kẻ khác phải thèm muốn. Nếu không phải phần lớn đệ tử sau khi tốt nghiệp đều sẽ rời đi, chỉ sợ cỗ thế lực này sẽ làm cho cuộc sống hàng ngày của bất luận kẻ nào trong Hắc Giác Vực đều khó có thể an bình. "