Thấy Tiêu Viêm đột nhiên chuyển b**n th** độ, nam tử được gọi là Mạnh Địch và thiếu nữ áo tím kia chợt ngẩn ra, nhìn về phía trước nói: "Ta là đạo sư của Già Nam Học Viện, còn đây là đệ tử của ta, Mạnh Lăng."
Nghe vậy, Tiêu Viêm khe khẽ gật đầu, mỉm cười: "Một khi đã vậy, các vị hãy đi theo ta."
Nhìn Tiêu Viêm ở bên kia vẫn đang mỉm cười, Mạnh Địch cùng thiếu nữ áo tím hơi bất ngờ, tròn miệng ngạc nhiên, cứ như thế đến tận một lát sau, người đàn ông mới thôi chần chờ mà kéo tay thiếu nữ áo tím, nhanh chóng chạy về phía ba người Tiêu Viêm.
"Tiểu tử, là ngươi muốn chết!" Hàn quang trong mắt tên đầu lĩnh áo đen chợt lóe, gã quát lên lạnh lẽo.
"g**t ch*t toàn bộ, không được để lộ phong thanh."
"Rõ…" Nghe được mệnh lệnh của gã, muời tên áo đen khác đồng thanh hô to, trường kiếm sắc bén nắm chặt trong tay, lao đến đám người Tiêm Viêm, thân pháp như thiểm điện mang theo sát ý lạnh lẽo, làm cho không khí của mảnh rừng già chợt trở nên lắng đọng lại.
Cảm thụ đuợc sát ý ập đến, sắc mặt Mạch Địch đột nhiên biến đổi, nhanh chóng lôi kéo Tử y thiếu nữ chạy khỏi vòng vây, phóng lại chỗ ba người Tiêu Viêm.
Nhưng rõ ràng, tốc độ của họ so với bọn áo đen kém hơn nhiều, bởi vậy chỉ trong mấy lần chớp mắt, hai thanh kiếm mang theo quang mang lạnh lẽo đã xuất hiện phía sau hai người, như rắn độc rời hang mà bắn tới.
Mạch Địch và thiếu nữ áo tím lập tức phát hiện kiếm mang lạnh lẽo bắn tới sau lưng, sắc mặt kịch liệt biến đổi, nhưng đối với trạng thái hiện tại của bọn họ, không có khả năng tránh né loại tập kích ngoan độc này.
Sát khí lạnh lẽo càng đến gần, bọn họ càng cực kỳ kinh hãi, khi hai người tưởng như chỉ có cách nhắm mắt chờ chết, thì trong khu rừng, một tiếng sấm nhỏ bất chợt vang vọng. Sau đó hai người họ liền có cảm giác cơ thể trong giây lát như được đằng vân giá vũ bay lên, quá trình này chỉ diễn ra trong một chớp mắt ngắn ngủi, đến khi tinh thần hồi phục lại, mới kinh ngạc phát hiện ra bọn họ đã ở trong vòng bảo vệ của ba người Tiêu Viêm, trên vai mỗi người đều xuất hiện một bàn tay.
Hai người Mạnh Địch chớp chớp mắt, chậm rãi quay đầu nhìn lại, sát bên bọn họ hiện ra một khuôn mặt trẻ tuổi thanh tú đang khẽ mỉm cuời.
"Vị… này…Tiên sinh, xin đa tạ!" cho đến lúc này, dù Mạnh Địch có ngốc đến thế nào đi nữa cũng hiểu được, người thanh niên trước mặt mình, nhìn thì chưa đến hai mươi tuổi, lại có thực lực sâu không lường được kinh người như vậy, lập tức trong lòng mừng rỡ như điên, kích động nói.
Bên kia, thiếu nữ Mạnh Lăng cũng kinh dị khẽ há cái miệng nhỏ ra, đôi mắt long lanh nhìn người thanh niên vừa rồi còn bị nàng khinh bỉ là nhát gan, sợ phiền phức, không nghĩ đến người lúc nãy đã gây cho nàng ấn tượng không tốt này, thực lực so với lão sư Mạch Địch còn cao hơn rất nhiều.