Sáng sớm hôm sau, trên một ngọn núi bên ngoài Thiên Độc thành, có vài bóng người chợt xuất hiện.
Ánh mắt dừng lại nơi thành thị khổng lồ dưới chân núi, Tiêu Viêm khẽ thở ra một hơi, quay đầu nhẹ nhàng nói với Tiểu Y Tiên đứng bên cạnh: "Muội thực sự muốn đi theo ta à?"
"Ừ, sự tình trong Tông muội cũng đã giải quyết xong rồi. Hơn nữa đến khi muội trở về, nếu có gì đó bất ổn, chẳng lẽ muội đã xây dựng được Độc Tông một lần mà lại không làm được như thế lần thứ hai sao!" Tiểu Y Tiên không chút bận tâm trả lời. Lần kiến tạo nên Độc Tông lúc trước, chỉ là hành động nhất thời, lại nói tâm huyết mà nàng đổ ra tự nhiên không thể so sánh với việc Tiêu Viêm ra sức cho Viêm Minh.
Thấy thế, Tiêu Viêm cũng không nói gì thêm, hắn nhìn Mỹ Đỗ Toa, trầm giọng: "Viêm Minh hoàn toàn nhờ cậy vào cô vậy."
"Chỉ cần ta còn sống, Viêm Minh sẽ không bao giờ sụp đổ." Mỹ Đỗ Toa nhẹ nhàng gật đầu, thanh âm chất chứa đầy sự kiên quyết.
"Nếu trong vòng hai năm ta không trở về được, ta cũng sẽ nhờ người đem Thiên Hồn Dung Huyết Đan đưa đến cho cô." Ngắm nhìn dung nhan xinh đẹp của Mỹ Đỗ Toa, trong lòng Tiêu Viêm chợt dâng lên cảm giác xúc động, Mỹ Nữ Toa xác thật đã giúp hắn quá nhiều.
"Tốt nhất là ngươi tự mình trở về." Mỹ Đỗ Toa hơi cụp mí mắt, thấp giọng nói.
Tiêu Viêm ngẩn người, khóe miệng hiện lên một nụ cười nhu hòa, chậm rãi từng bước tiến tới, hơi chần chừ một chút rồi đưa hai tay ra, nhẹ nhàng ôm Mỹ Đỗ Toa vào lòng.
Cánh tay Tiêu Viêm vừa chạm vào Mỹ Đỗ Toa, thân thể nàng đột nhiên cứng đờ, gương mặt lãnh diễm hiện lên một màu hồng nhàn nhạt động lòng người, lại không hề có ý tránh né.
Khẽ ôm thân thể mềm mại của nàng một lúc, Tiêu Viêm mới nới lỏng tay, nhẹ giọng nói bên tai Mỹ Đỗ Toa: "Bảo trọng!"
"Ngươi… cũng cẩn thận, nếu gặp phải phiền phức không giải quyết được, liền cho ta biết, mặc kệ ngươi đang ở chỗ nào, ta cũng sẽ đến." Mỹ Đỗ Toa khẽ cắn môi, thanh âm hạ thấp đến mức nhỏ nhất. Một kẻ giết người không chớp mắt như nữ vương Xà Nhân tộc lại hiện ra bộ dạng này, quả thật cực kỳ hiếm thấy.
Tử Nghiên đứng bên cạnh đảo đảo cặp mắt, nhàm chán nhìn hai người, không phải chỉ rời đi một khoảng thời gian thôi sao, cứ làm như sinh tử li biệt không bằng.
Dường như cảm nhận được ánh mắt chế giễu của Tử Nghiên, Tiêu Viêm lại hạ thấp giọng nói với Mỹ Đỗ Toa một câu, rồi mới chậm rãi lui ra sau. Vai hắn khẽ run lên, một đôi cánh lửa xanh biếc vươn dài ra vung mạnh, thân hình nhanh chóng bay vụt lên cao, sau vài lần chuyển thân đã dữ dội lướt nhanh về phía chân trời.