Trong hồ nước nóng, khói sương bốc mờ mịt, hai luồng ánh mắt nhìn chăm chăm vào nhau. Phải một lát sau, Tiêu Viêm mới định thần lại, nhìn hai má c*̉a Tiểu Y Tiên đã đỏ hồng lên, hắn khẽ ho khan, ánh mắt vội vàng dời đi.
Tiếng ho xấu hổ c*̉a Tiêu Viêm c*̃ng đã khiến Tiểu Y Tiên từ trong mê muội thẹn thùng trở về thực tại. Lập tức thân thể trắng trẻo mềm mại mà trần trụi, uyển chuyển như tiên giáng trần kia đã nhẹ nhàng trầm mình xuống dưới hồ đá. Cái hình dáng mê người, khơi gợi trong đầu Tiêu Viêm biết bao liên tưởng nóng bỏng, cuối cùng cũng đã được bao phủ lại bởi làn nước tối đen trong hồ.
Nhìn thấy từng gợn sóng ì oạp vỗ trong hồ đá, Tiêu Viêm c*̃ng rất ngượng nghịu. Biệc này đúng ra không liên can gì đến hắn, Đấu khí trong cơ thể vừa vận chuyển xong, mới mở mắt ra ai ngờ đã trông thấy một màn này cơ chứ.
"Róc rách!"
Trong lúc Tiêu Viêm còn đang bối rối, ở trước mặt cách đấy không xa, nước hồ khẽ xao động, một khuôn mặt đỏ ửng xinh đẹp từ từ hiện ra, Tiểu Y Tiên lúc này chỉ ló đầu ra khỏi mặt nước, còn toàn bộ thân thể hấp dẫn vô song ấy vẫn đang được che giấu trong làn nước tối mờ mờ.
Ló đầu ra khỏi mặt nước, hai má c*̉a Tiểu Y Tiên ửng hồng, lộ rõ dáng dấp của một tiểu mỹ nhân đang e thẹn. Nếu người c*̉a Độc Tông mà nhìn thấy cảnh này, chỉ sợ cả tông phái sẽ đều kinh ngạc mà té ngồi ra đất tại chỗ. Tình huống này, không một ai có thể nghĩ ra được, một cô gái hung danh nổi tiếng cả đế quốc Xuất Vân, chỉ nghe tên đủ khiến bao người sợ mất mật, Thiên Độc Nữ cao cao tại thượng của Độc Tông, lại tỏ ra thẹn thùng quyến rũ đến như vậy.
"Khụ…Này… Việc này.. Cô tại sao phải làm thế?" Tiêu Viêm xấu hổ nhìn Tiểu Y Tiên, ánh mắt lộ vẻ trách móc, ho khan.
Nghe vậy, Tiểu Y Tiên c*̃ng không biết nói gì, trừng mắt nhìn Tiêu Viêm, tức giận: "Làm thế này để làm gì? Không phải để giúp huynh áp chế Ma Độc ban hay sao?"
Tiêu Viêm cười khan, từng ý nghĩ lướt qua thật nhanh. Nhưng dù thế nào trong lúc nhất thời hắn c*̃ng có chút bối rối khó xử, bởi trong tình huống c*̀ng với một cô gái trần truồng tắm chung một hồ, nhất định ai cũng sẽ nảy sinh những suy nghĩ không đứng đắn.
Nhìn thấy bộ dáng xấu hổ lúng túng hiếm thấy ở Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên bỗng cảm thấy trong lòng chợt ấm áp, khúc khích cười.
Nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp tươi cười như hoa nở, Tiêu Viêm sững cả người! Nụ cười của cô ấy quả là độc nhất vô nhị, ôn nhu như hải đường, rực rỡ tựa hướng dương, giống hệt năm nào ở trấn Thanh Sơn, lay động lòng người.
"Cô cười thật là xinh đẹp." Tiêu Viêm thì thào.
Tiểu Y Tiên ngẩn ngơ, mi mắt chợt c*̣p xuống, cánh tay tinh tế trắng như ngọc từ từ lộ ra, tùy ý co duỗi khoát nước, nhẹ nhàng tỉ tê: "Ở đế quốc Xuất Vân này, ai cũng gọi muội là Thiên Độc nữ… Sau này cũng vậy, một khi cái tai họa ngầm từ Ách Nan độc thể này còn tồn tại, muội vĩnh viễn không thể tiếp xúc với bất kỳ ai. Thời gian bùng nổ của chất độc trên thân thể càng ngày càng ngắn dần, mà tác động đối với người thân bên cạnh, thương tổn mang lại đã càng kinh khủng hơn!"