Nghe được âm thanh trong trẻo kia, Tiêu Viêm và Hạ Sơn đều vội ngẩng đầu lên nhìn. Cả hai đều vô cùng kinh ngạc khi thấy trước mặt Tứ Dực Thiên Ma Hạt là một tiểu cô nương tóc tím đang lơ lửng trên bầu trời, thân hình vô cùng mau lẹ đang nhảy nhót mà tránh khỏi toàn bộ những công kích điên cuồng của nó. Mà cứ mỗi lần tránh một cú mổ là tiểu cô nương đó lại giáng trả một đòn thật mạnh lên thân mình to lớn của Tứ Dực Thiên Ma Hạt kia.
Bàn tay nhỏ nhắn xiu xíu tưởng chừng như vô lực kia, tại mỗi lần đánh xuống người Tứ Dực Thiên Ma Hạt, không ngờ lại vang lên những âm thanh thanh thúy như gõ vào kim thiết, khiến cho Tứ Dực Thiên Ma Hạt khổng lồ hung dữ là vậy phải run rẩy vẫy vùng tháo chạy. Nắm đấm của Tiểu cô nương tóc tím kia không ngờ lại ẩn hàm một loại lực lượng đáng sợ mà Tứ Dực Thiên Ma Hạt không thể chống đỡ nổi. Bạn đang đọc truyện tại
Không ngừng bị đánh lui khiến cho nó càng lúc càng điên cuồng tức giận, đồng tử mở to đỏ vằn đầy khát máu. Hai cái càng như hai cái kìm sắt cắt loạn lên về phía tiểu cô nương kia, phàm những nơi bị nó mổ trúng, dù là nham thạch cực kỳ cứng rắn cũng trực tiếp phá vỡ, văng tung tóe. Những đại thụ cao ngất trời kia, dưới một kẹp cũng đứt ngang thân ầm ầm đổ xuống, đủ thấy mức độ sắc bén cứng cỏi của cặp càng kh*ng b* này.
"Khách khách, đại gia hỏa, ngươi kẹp cái gì thế?"
Nhìn thấy Tứ Dực Thiên Ma Hạt nổi khùng, Tử Nghiên cười khúc khích. Thân thể nhỏ xinh tại không trung như quỉ mị xuyên qua xuyên lại, tránh thoát toàn bộ những công kích cuồng bạo kia. Như vậy một lúc, bỗng nhiên nàng ta dừng hẳn lại, hai cánh tay nõn nường như tuyết trắng, dưới vô số ánh mắt đang chăm chú nhìn, không ngờ đã ôm chặt một cái càng to lớn của Tứ Dực Thiên Ma Hạt.
Hai tay nàng ta vừa tóm được cái càng của nó, liền sau đó tử quang cường liệt chói mắt sáng lòa lên, từ trong cơ thể Tử Nghiên, một lực lượng bài sơn đảo hải ào ạt tuôn ra. Khiến cho mọi người há hốc bất ngờ, thân hình khổng lồ vĩ đại của Tứ Dực Thiên Ma Hạt cứ như vậy đã bị nhấc bổng lên, còn bị c**ng b** hung hăng quay mấy vòng trên không rồi hướng về sơn môn của Vạn Hạt môn ném ầm một cái!
Oanhh...ong..ong!
Con Tứ Dực Thiên Ma Hạt kinh khủng là vậy mà cứ như một quả pháo bông bắn thẳng vào sơn môn đang tràn ngập độc vụ xám xịt của Vạn Hạt môn, khiến vô số tiếng hét thê lương thảm thiết bất chợt vang lên rồi đột nhiên im bặt. Khói bụi mịt mù, cát bay đá chạy vùn vụt. Hiển nhiên, những tên đệ tử trốn sau Độc vụ của Vạn Hạt môn kia đều đã bị thân hình to lớn của Tứ Dực Thiên Ma Hạt rơi xuống đè chết tươi.
Trải qua một hồi nhộn nhạo náo loạn vừa rồi, độc vụ xám xịt dày đặc kia cũng trở nên nhợt nhạt đi rất nhiều, lộ ra từng đống đổ nát và thân hình Tứ Dực Thiên Ma Hạt đang vùng vẫy gượng dậy.
Mà đại quân Độc tông ở bên ngoài sau một hồi sững sốt bỗng nhiên đập tay lẫn nhau, nhất thời vang lên những trận hoan hô cười hét, huyên náo ngất trời, ánh mắt nhìn tiểu cô nương tóc tím đang phiêu phù trên không đã đầy vẻ kính nể. Bây giờ, hầu như không một ai dám coi thường cô gái nhỏ xíu vô cùng khả ái này nữa rồi. Tứ Dực Thiên Ma Hạt như vậy mà còn phải cam bái hạ phong dưới lực lượng dũng mãnh bạo liệt của nàng ta như thế, thì dù là nhân vật cỡ Đấu Hoàng chẳng phải cũng không dám sính cường mà đón đỡ một kích của Tử Nghiên sao!