Luồng sáng rực rỡ soi tỏ sự kinh hãi trong đôi mắt của vô số người, rồi hung hăng nện mạnh lên thân thể của Ngô Nhai, liền đó một tiếng nổ kinh thiên động địa ầm ầm vang vọng khắp nơi.
Phốc… phụt!
Dính một đòn nghiêm trọng như vậy, thì dù Ngô Nhai có là Đấu Hoàng đỉnh phong cũng chịu không thấu, sắc mặt lập tức tím hồng lên kì dị, cổ họng thấy ngọt một chút, đã lập tức phun ra một búng máu tươi tung tóe khắp nơi. Khí tức toàn thân suy nhược đến cực độ, hai đôi cánh đấu khí chập chờn mờ tỏ, rồi trong cơn đau buốt nhói ở ngực mà choáng váng hôn mê, rơi thẳng xuống đất.
Cường giả ở hai phía kinh ngạc nhìn Ngô Nhai trọng thương mà rơi xuống đất, trong phút chốc trong lòng đều trào dâng một nỗi sợ hãi khôn lường. Nhìn lên thân ảnh vận hắc bào lơ lửng trên trời kia mà thầm sinh ra một nỗi e ngại khó hiểu. Nếu như lúc trước Tiêu Viêm đánh chết vị trưởng lão nọ, người khác còn có thể bảo do hắn sử dụng bí pháp mà thành công. Nhưng hiện tại Ngô Nhai chẳng phải là một gã Đấu Hoàng đó sao, nhìn khắp hai bên, ngoại trừ đám người Tiểu Y Tiên ra, thì dù Hạt Sơn, môn chủ Vạn Hạt môn ra tay, cũng có cửa thắng nhưng tuyệt đối, không thể trong một tích tắc nhất kích chấn thương y như thế.
Nhưng mà gã hắc bào thanh niên trẻ tuổi này lại làm được điều tưởng như không thể ấy, khiến trong lòng rất nhiều người đã bắt đầu dậy sóng.
Không để ý tới những ánh mắt kinh hoàng thất thố xung quanh, Tiêu Viêm hít sâu một hơi, lấy nhanh ra từ nạp giới mấy viên đan dược hồi phục đấu khí bỏ vào trong miệng. Dù hắn hôm nay đã chính thức tiến vào cảnh giới Đấu Hoàng để có thể thi triển được Khai sơn ấn, thế nhưng cũng phải hao tổn một lượng cực lớn đấu khí, nhưng vẫn còn may, bởi ít ra không như những lần trước thi triển ra nó đều làm cho toàn thân suy nhược a.
Đan dược vừa dung nhập vào cơ thể, cảm giác đấu khí trống rỗng khó chịu cũng đã tiêu tan, Tiêu Viêm thờ ơ nhìn Ngô Nhai đang rơi xuống, hắn biết, lão gia hỏa này cùng lắm là trọng thương thôi, chứ chưa bị đánh chết, chỉ cần tĩnh dưỡng vài tháng thì sẽ có thể khôi phục lại thực lực rồi. Đối với phương châm trảm thảo trừ căn, diệt tận sát tuyệt không để lại hậu quả của hắn từ trước tới nay, làm sao có thể dung dưỡng những chuyện đại loại như vậy xảy ra.
Trong mắt lóe lên một tia sát ý, trên đầu ngón tay Tiêu Viêm liền ngưng tụ ra ngọn hỏa diễm xoáy tròn trôn ốc vừa định bắn về phía Ngô Nhai, thì đã nghe vang lên một tiếng gầm giận dữ. Một đạo kình khí tanh tưởi sắc bén như gió lốc đã cuộn đến sau lưng hắn.
Đột nhiên xảy ra chuyện như vậy khiến sắc mặt Tiêu Viêm nhất thời trầm xuống. Hắn có thể cảm giác được từ đạo kình phong này, người xuất thủ rõ ràng là mạnh hơn vài phần so với Ngô Nhai. Mà người ở trong Hạt môn có thể mặc kệ qui củ, lại có thực lực như thế, còn ai ngoài Môn chủ Vạn Hạt môn, Hạt Sơn nữa?