Đầu lĩnh cường giả Vạn Hạt Môn là một gã trung niên sắc mặt âm lãnh, thân mặc hoa bào. Nhìn thái độ cung kính của đám cường giả Vạn Hạt Môn đối với hắn cũng đủ để thấy người lúc trước lên tiếng chính là hắn, môn chủ Vạn Hạt Môn, Hạt Sơn.
Phía sau Hạt Sơn có năm lão giả, ánh mắt Tiêu Viêm dừng trên người bọn họ một lúc, bởi vì năm người này thực lực đều là Đấu Hoàng, chẳng qua trong số họ có ba người tựa hồ cũng chỉ mới vừa đột phá tới Đấu Hoàng không lâu. Đám người phía sau nữa, chính là cường giả Đấu Vương của Vạn Hạt Môn, ít nhất cũng có đến mười người, một đội ngũ như vậy cùng đứng ở một chỗ quả thật rất có lực chấn nhiếp.
Ánh mắt Tiểu Y Tiên liếc qua Hạt Sơn một cái, thanh âm bình thản như nước nói: "Hạt Tất Nham đâu? Cũng nên kêu lão gia hỏa đó ra đi, nếu không hôm nay Vạn Hạt Môn chỉ sợ sẽ sớm bị Độc Tông chúng ta thôn tính đó. "
"Hắc hắc, Thiên Độc nữ, mới ngắn ngủn một năm không gặp, ngươi xem ra càng ngày càng khoa trương, Vạn Hạt Môn của bọn ta c*̃ng không giống với mấy thế lực bình thường kia, muốn thôn tính chúng ta, không sợ bị lật thuyền sao?" Gã trung niên là Vạn Hạt Môn Môn chủ Hạt Sơn hắc hắc cười, nói: "Hơn nữa Hạt lão chính là cường giả thành danh đã lâu của Xuất Vân đế quốc chúng ta, ngươi một tên tiểu bối còn chưa đủ tư cách. "
Trong đôi mắt nâu tím của Tiểu Y Tiên xẹt qua hàn quang nhàn nhạt, cũng không nói thêm nhiều lời vô nghĩa, vung tay áo lên, một đạo đấu khí màu xám nồng đậm dị thường đột nhiên mãnh liệt b*n r*, hoa phá trường không, giống như lưu tinh hung hăng hướng về phía Hạt Sơn bắn tới.
Thấy Tiểu Y Tiên một lời không hợp liền ra tay, sắc mặt Hạt Sơn cũng hơi đổi, đấu khí hung hậu đột nhiên từ trong cơ thể bùng phát ra. Năm tên cường giả Đấu Hoàng phía sau cũng nhất tề gầm lên, bàn tay đặt lên trên vai Hạt Sơn, đấu khí trong cơ thể như thủy triều quán chú vào.
Tiếp thu lượng đấu khí khổng lồ như thế, sắc mặt Hạt Sơn cũng đỏ ửng lên, tâm thần vừa động, song chưởng liền hung hăng đánh ra. Một trụ đấu khí bàng bạc do hội tụ lực lượng của sáu người đột nhiên b*n r* cùng với đạo đấu khí màu xám của Tiểu Y Tiên va chạm vào nhau tạo ra một tiếng vang kinh thiên, đồng thời cũng đem một kích của Tiểu Y Tiên chống đỡ xong.
" Không tồi, thế nhưng có thể tiếp được một kích của bổn Tông, xem ra để đối phó ta, Vạn Hạt Môn các ngươi đã tốn không ít tâm tư a. " Cảm nhận dao động của hai loại đấu khí chậm rãi biến mất, ánh mắt Tiểu Y Tiên ngay cả ngước lên nhìn cũng không, thanh âm chứa đựng môt tia trào phúng nói.
Hạt Sơn ngoài mặt thì cười lạnh một tiếng nhưng trong lòng không dám có chút chậm trễ. Lúc trước đấu khí quán chú vào cơ thể rất nhiều làm cho kinh mạch hơi có chút trướng đau, nếu tiếp tục như thế vài lần nữa chỉ sợ kinh mạch sẽ bạo liệt mà chết mất thôi. Dù sao bọn họ cũng không giống như Mộ Lan Tam lão có được công pháp dung hợp đặc thù.