Đến khi ba người Tiêu Viêm chậm rãi đợi được khoảng nửa giờ thì đột nhiên một đạo hắc ảnh mơ hồ hiện ra ngay trong tầm mắt, chỉ sau vài cái nháy mắt liền hiện ra ở giữa không trung phía trên ngọn núi.
Nhân ảnh lướt đến này tự nhiên làm hấp dẫn sự chú ý của ba người Tiêu Viêm, ba người đều lập tức âm thầm đề phòng, đợi đến khi hắc ảnh hiện ra giữa không trung hơn nữa lộ ra mái tóc dài màu trắng thì ba người mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
" Thật có lỗi, vừa mới xử lý chút sự tình ở trong Tông cho nên tới hơi trễ" eo thon khẽ chuyển, Tiểu Y Tiên chậm rãi hạ xuống, hướng về phía Tiêu Viêm nhẹ giọng nói. Trong khi nói chuyện, ánh mắt nàng chậm rãi lướt qua người Tử Nghiên và Mỹ Đô Toa ở phía sau. Nhìn thấy Mỹ Đô Toa với áo choàng trên đầu nàng không khỏi lãnh đạm nói: " Cũng không phải là chưa thấy qua, làm gì mà phải mang cả áo choàng, chẳng lẽ ngươi nghĩ rằng như vậy ta sẽ không nhận ra sao?
Nghe được lời này của Tiểu Y Tiên, Tiêu Viêm thật không biết làm sao, trong lòng thầm kêu một tiếng không xong..
Quả nhiên, ngay khi Tiểu Y Tiên vừa nói xong, chiếc áo choàng trên đầu Mỹ Đô Toa liền hóa thành một đạo hắc ảnh mang theo kình phong sắc bén hung hăng hướng Tiểu Y Tiên vọt tới.
Mục quang nhìn chằm chằm chiếc áo choàng đang lao đến một cách dữ dội kia, Tiểu Y Tiên thân hình không chút nhúc nhích, cong ngón tay búng ra một luồng kình phong, cùng với áo choàng hung hăng va vào nhau, nhất thời liền nổ tung.
" Nếu thật sự muốn che giấu hành tung, bằng vào ngươi có thể tìm ra Bổn Vương được sao?" Sau khi áo choàng bị bắn đi, Mỹ Đô Toa với dung nhan yêu diễm cũng hiển lộ ra, ánh mắt lạnh như băng nhìn Tiểu Y Tiên, giễu cợt nói.
" Tại Xuất Vân đế quốc này, không có người nào là ta tìm không được" Tiểu Y Tiên không chút nhượng bộ cười lạnh nói. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
" Đủ rồi, đều im lặng đi! Ta tìm các người tới không phải để thấy các ngươi cãi nhau!" Nhìn thấy hai người này vừa gặp nhau là lập tức sinh sự với nhau, Tiêu Viêm chợt cảm thấy đâu đầu, chỉ có thể tức giận quát.
Tai sau khi Tiêu Viêm giận giữ quát lên, hai người lại lần nữa lạnh lẽo liếc nhau một cái rồi mới lùi sang hai bên.
" Tiểu Y Tiên, ngươi có biết tin tức gì về người của Hồn Điện không?" Nhìn thấy hai người đã im lặng, Tiêu Viêm lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, mở miệng hỏi tới việc trọng yếu nhất của chuyến đi này.
" Ân, sau khi ta trở lại Xuất Vân đế quốc, người của Hồn Điện có trở lại gặp ta một lần, bất quá lần này hắn tựa hồ đối với việc ta không bắt được ngươi mà có chút phẫn nộ, sau khi cãi vã vài câu liền rời đi, tốn khá nhiều tâm tư, dần dần ta đã phát hiện được hành tung của hắn." Tiểu Y Tiên gật gật đầu, chậm rãi nói.
" Thực lực của hắn như thế nào?" trong mắt Tiêu Viêm loé ra tia sáng, trầm giọng hỏi.