Nguồn: TruyenYY
Gã Xà nhân trọc đầu ánh mắt dị thường ngưng trọng, nhìn chằm chằm vào đoá hỏa liên xanh biếc đang không ngừng xoay tròn trước mặt Tiêu Viêm, đằng sau nó là một ánh mắt tĩnh lặng không chút dao động đang chăm chú nhìn. Y hiểu rõ, nếu thật sự y dám bước tiếp thêm một bước nữa thì đoá hỏa liên ẩn chứa năng lượng kh*ng b* kia sẽ không ngại ngần mà trực tiếp bùng nổ công kích về phía hắn.
"Tiểu tử, không hổ là người đứng đầu Viêm Minh, quả là có thủ đoạn…"
Xà nhân trọc đầu lè lưỡi l**m quanh vành môi, lạnh giọng cười, có điều sự khinh thị trong lời nói đối với Tiêu Viêm lúc trước đã biến mất hoàn toàn. Thậm chí đối với những lời đồn đại trong tộc về chuyện Tiêu Viêm có thể đánh bại Đấu Tông y đã có chút tin tưởng. Đứng trước những bông hỏa liên rất tinh xảo này, đích thực sâu trong linh hồn y tràn ngập nỗi sợ hãi không tên.
"Ta cũng không muốn động thủ với ngươi, xin thông báo dùm một tiếng với Mỹ Đỗ Toa là ta muốn gặp nàng."
Tiêu Viêm đôi mắt khẽ nhướng lên, bàn tay thoáng động, hoả liên xanh biếc liền biến mất, liếc nhìn xà nhân đầu trọc một cái, thản nhiên nói.
"Tộc trưởng đang bế quan, không thể tuỳ tiện quấy rầy." Xà nhân đầu trọc lắc lắc đầu, cười hắc hắc.
Tiêu Viêm khẽ nhíu mày, cũng không nói nữa, cong tay búng ra, hỏa liên trong tay nhất thời hướng về phía gã xà nhân đầu trọc bay vụt tới, trên không trung vẽ thành một cái đuôi lửa như một ngôi sao chổi nhỏ vút ngang bầu trời.
Nhìn thấy Tiêu Viêm không chút do dự, đã đem đoá hoả liên ẩn chứa năng lượng kh*ng b* kia ném đến, gã xà nhân đầu trọc biến sắc kinh hoàng, đuôi rắn vung lên, vội vàng lùi về phía sau. Bạn đang đọc truyện tại
Nhưng mặc kệ y có thối lui nhanh đến thế nào, đoá hỏa liên xanh biếc vẫn giống như ong mất tổ đuổi theo sát phía sau.
Vì thế, trên quảng liền xuất hiện một cảnh tượng cực kỳ hài hước, kẻ được vô số xà nhân tôn sùng là cường giả mạnh nhất dưới Tộc trưởng giờ lại bị một đoá hỏa liên xanh biếc đuổi chạy quay cuồng! Chuyện này đã khiến cho các xà nhân đứng đằng xa nhìn nhau trợn trừng, trong ánh mắt mơ hồ xen lẫn một tia hoảng sợ không tên, còn bên kia chỉ thấy Tiêu Viêm vẫn bất động, chỉ có ngón tay hắn khẽ co duỗi mà thôi.
"Mẹ nó, ngươi có chịu dừng lại hay không?"
Thân hình vừa liên tiếp thay đổi vị trí chật vật né tránh, gã xà nhân đầu trọc vừa nhìn chằm chằm vào hoả liên đang lao đến, phẫn nộ quát.
Hỏa liên chậm rãi bay đến, cuối cùng dừng lại cách y chừng hai ba thước, phiêu phù giữa không trung, tỏa ra từng luồng khí nóng bỏng khiến cho gã xà nhân đầu trọc trên trán không ngừng rịn những giọt mồ hôi li ti.