Nguồn: TruyenYY
Tiêu Viêm quả thực rất có hứng thú với những lời Pháp Mã kể lại, cũng có thể nói, việc thuyết phục cho Đan vương Cổ Hà gia nhập đã khiến hắn động tâm. Bởi vậy, ngay sớm hôm sau, dưới sự dẫn đường của Pháp Mã, hắn mang theo Hải Ba Đông trực tiếp đi tới nơi cư ngụ của Cổ Hà.
Khi Vân Lam Tông tan rã, Cổ Hà tự nhiên cũng rời khỏi Vân Lam Sơn, có điều lão không bỏ đế quốc Gia Mã đi nơi khác, mà lui về ẩn cư tại một vùng núi yên tĩnh gần đó, hôm nay đám người Tiêu Viêm chính là đang hướng về chỗ này.
Nơi ẩn cư của Cổ Hà cách đế đô cũng không xa mấy, lấy tốc độ của bọn Tiêu Viêm ước chừng nửa giờ là tới nơi. Mà theo chỉ dẫn của Pháp Mã, bọn họ đã rất dễ dàng tìm ra ngôi nhà tranh ẩn dấu trong rừng sâu kia.
Ở đây Tiêu Viêm gặp lại một người quen cũ, đó là Liễu Linh, người năm đó từng tranh đoạt chức quán quân tại Đại hội Luyện dược sư với hắn. Bỗng dưng xuất hiện thêm mấy người ở nơi hẻo lánh này đã khiến Liễu Linh ngẩn người, khi nhìn ra Tiêu Viêm mới ngạc nhiên nói: "Tiêu Viêm, ngươi tới đây làm gì?"
Đối với Tiêu Viêm, trong lòng Liễu Linh có một loại cảm giác vạn phần phức tạp, nhớ năm đó thực lực hai người đều không cách biệt nhiều lắm. Mà giờ đây, y chỉ là một gã Tứ phẩm Luyện dược sư đang chật vật phấn đấu lên ngũ phẩm. Còn người kia, thực lực hiện tại có thể đã ngang bằng với lão sư Cổ Hà, chênh lệch như thế làm y có cảm giác chán nản vô cùng.
"Ha ha, Liễu huynh, thỉnh huynh thông báo với Cổ Hà lão sư một tiếng, rằng có Tiêu Viêm cầu kiến." Tiêu Viêm hướng về phía Liễu Linh mỉm cười, khách khí nói.
Nghe lời lẽ của Tiêu Viêm lễ độ như vậy, Liễu Linh chần chừ một chút, nhưng cũng không cự tuyệt, hơi gật đầu liền xoay người hướng phía nhà tranh đi tới. Địa vị hiện tại của Tiêu Viêm trong Gia Mã đế quốc, y tất nhiên biết rất rõ ràng, Tiêu Viêm này đã không còn là một gã thiếu niên vô danh tiểu tốt như lúc trước nữa.
Nhìn Liễu Linh rời đi, đám người Tiêu Viêm liền đưa mắt nhìn tứ phía, rồi âm thầm gật đầu với nhau. Cổ Hà này thật cũng biết lựa chỗ ở, nơi này quá hẻo lánh, không hề có bóng người qua lại, một nơi rất ít người có thể đến, dùng để ẩn cư quả là sự lựa chọn tuyệt vời!
Tại thời điểm mấy người họ còn đang đánh giá xung quanh, cánh cửa của nhà tranh chợt mở, một người chậm rãi đi ra, ánh mắt thản nhiên nhìn đám người Tiêu Viêm nói: "Các ngươi có thể tìm được tới nơi đây, xem ra thế lực của Viêm Minh hiện giờ quả nhiên đã trải khắp đế quốc Gia Mã nhỉ? Không biết hôm nay các vị tìm tới đây gây phiền toái, hay là còn việc gì khác?"
Người vừa nói, chính là kẻ đã mai danh ẩn tích bấy lâu, Đan vương Cổ Hà, ở phía sau lão, Liễu Linh đang khom người đứng, ánh mắt khẽ liếc qua bọn Tiêu Viêm, giống như đang nghi hoặc mục đích chuyến viếng thăm này của bọn hắn vậy.