Theo đế quốc yên ổn, cuộc sống Tiêu Viêm cũng là dần dần trở nên an tĩnh rất nhiều, ngẫu nhiên tu luyện, thời gian rảnh thì ở trong đan đường c*̉a Viêm Minh, trước phần đông Luyện Dược Sư động thủ luyện chế một chút đan dược khiến cho cả đan đường đều nể phục hắn, cũng làm cho các luyện dược sư tâm chí cao ngạo chân chính nhận hắn là Minh chủ.
Tuy nói tại trận chiến tranh này ở bên trong, đối với sức chiến đấu Tiêu Viêm, Luyện Dược Sư trong Đan đường đã biết sơ lược, nhưng thân là Luyện Dược Sư, coi trọng nhất tự nhiên là thuật luyện đan. Mà Tiêu Viêm muốn làm cho bọn họ nể phục, tất nhiên phải thể hiện được trình độ luyện dược thuật cao siêu mới được. Đương nhiên, so trình độ luyện dược thuật tại Gia Mã Đế Quốc chỉ sợ không có ai qua được Tiêu Viêm, lấy luyện dược thuật c*̉a hắn bây giờ đủ để luyện chế lục phẩm đan dược, trong Gia Mã Đế Quốc, ngoại trừ Đan Vương Cổ Hà chỉ sợ cũng chỉ có Pháp Mã miễn cưỡng luyện chế được. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Trong đoạn thời gian này, Tiểu Y Tiên cũng không có tin tức gì, bất quá Tiêu Viêm biết, nàng hiện giờ đã phái ra vô số người đi tìm kiếm dược liệu khống chế "Ách Nan Độc Thể", một khi nàng có tin tức gì, nàng c*̃ng sẽ thông báo cho hắn biết, đến lúc đó, chỉ sợ phải tận lực một lần.
Khi mọi chuyện bình ổn trở lại, bởi vì Xà Nhân tộc đổi nơi sinh tồn, Mỹ Đỗ Toa thân là tộc trưởng, tự nhiên phải ra tay. Bởi vậy, sau khi trở về Gia Mã Đế Quốc không lâu, nàng tạm thời rời khỏi Tiêu Viêm, mang theo xà nhân di chuyển tới khu vực gần Ma Thú sơn mạch, bắt đầu kiến tạo nơi sinh sống mới.
Bận rộn việc kiện tạo nơi sinh sống tất nhiên nàng sẽ không có thời gian ở bên cạnh Tiêu Viêm. Kể từ đó, hắn cảm thấy có chút không được tự nhiên, tựa hồ từ khi rời khỏi Già Nam Học Viện Nội Viện, Mỹ Đỗ Toa vẫn thường theo bên cạnh, bất quá mới đầu là do sát tâm mà đến, nhưng theo thời gian trôi qua, Tiêu Viêm có thể cảm giác được, sát ý trong nội tâm nàng đã từ từ yếu bớt rất nhiều, đến hiện giời phần sát ý này không còn chút nào nữa.
Ngày thường có nàng bên cạnh hắn dường nhưng chưa từng nhận ra, nhưng hôm nay khi nàng rời đi, nhất thời xuất hiện cảm giác thiếu một điểm gì đó, trong lòng hơi có chút cảm giác trống rỗng. Phát hiện cảm xúc hiện tại của mình, hắn lại có chút ảo não, bởi vì hắn lại nhớ tới Huân Nhi, không biết nàng đã đi đâu, cô nàng này ngày thường ôn nhu động lòng người tựa như làn nước mùa xuân nhẹ nhàng thẩm thấu vào lòng người khắc sâu vào tâm khảm, quên đi thật là việc cực kỳ khó khăn.